Bước xuống sân bay Bạch Tháp sau 45 phút trên chuyến bay Bắc Kinh - Hohhot, cơ sở hạ tầng hiện đại của thành phố thủ phủ vùng Nội Mông cũng như không khí du lịch sôi động nơi đây làm chúng tôi thoáng ngỡ ngàng. Các xe bus đường dài nối Hohhot với các khu vực khác liên tục đón khách. Trong thành phố, những tuyến đường tám làn xe chạy rộng thênh thang, sạch đẹp.
Về miền cao xanh
Hohhot theo tiếng Mông Cổ nghĩa là “thành phố xanh”, tiếng Hán gọi là Thanh thành. Đây là thủ phủ đồng thời là trung tâm hành chính, kinh tế và văn hóa của khu tự trị Nội Mông Cổ. Từ khi du lịch phát triển, thảo nguyên bao la trở thành nơi giải trí, nghỉ ngơi, các khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng của thành phố này như lăng mộ Thành Cát Tư Hãn, miếu Vương Chiêu Quân… cũng được quy hoạch thuận tiện, chuyên nghiệp. Người dân nơi đây lại giàu những lời ca, điệu múa truyền thống và rất nhiệt tình đón khách nên hình thức homestay (ở nhà dân) cũng được ngành du lịch Nội Mông khai thác triệt để. Từ tháng 5 đến đầu tháng 10 là khoảng thời gian lý tưởng nhất để tham quan Nội Mông vì lúc này đồng cỏ xanh tươi và không khí mát mẻ.
Dưới sải cánh đại bàng
Hãy chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất, sức khoẻ tốt nhất để đón nhận những điều kỳ thú nhất. Đúng là tới thảo nguyên cũng là lúc người lữ hành được đi đến tận cùng cảm giác hùng vĩ tuyệt đỉnh của thiên nhiên và tâm hồn đạt tới sự khoáng đạt nhất.
Người dân Nội Mông hộ tống du khách bằng ngựa
Khu tự trị Nội Mông có diện tích khoảng 1.183.000 km², chiếm 12% tổng diện tích Trung Quốc. Nhìn trên bản đồ, Nội Mông Cổ là dải đất vắt ngang kiêu hãnh như sải cánh đại bàng lao vào không trung bao la. Khi còn chưa kịp đặt chân xuống thảo nguyên, từ trên xe, chúng tôi đã choáng ngợp khi nghe rầm rập tiếng vó ngựa, rồi xuất hiện những người đàn ông Nội Mông tráng kiện phi ngựa phía trước dẫn đường và hộ tống hai bên xe đón khách.
Ngay cả với nhiều người Trung Quốc, được đến Nội Mông Cổ du lịch cũng là cách thức lý tưởng để gột rửa stress chốn đô thị và tìm về với bản chất nguyên khởi của mối quan hệ con người- thiên nhiên giao hoà. Nhiều công ty hàng năm trao thưởng cho nhân viên bằng những kỳ nghỉ ở thảo nguyên Xilamuren và sa mạc Vọng Âm, khi trở về tinh thần ai nấy đều phấn chấn hơn hẳn.
Ngay cả với nhiều người Trung Quốc, được đến Nội Mông Cổ du lịch cũng là cách thức lý tưởng để gột rửa stress chốn đô thị và tìm về với bản chất nguyên khởi của mối quan hệ con người- thiên nhiên giao hoà. Nhiều công ty hàng năm trao thưởng cho nhân viên bằng những kỳ nghỉ ở thảo nguyên Xilamuren và sa mạc Vọng Âm, khi trở về tinh thần ai nấy đều phấn chấn hơn hẳn.
Thử làm đại hiệp trên lưng ngựa
Đến Xilamuren và lên lưng ngựa chinh phục thảo nguyên, du khách như trỗi dậy khao khát hòa mình vào thiên nhiên và làm người hùng kiêu bạc trên lưng ngựa phi nước kiệu, vai đeo cung tên. Ở Nội Mông Cổ, những đứa trẻ lớn lên theo mức độ vững chãi trên lưng ngựa còn ngựa lớn lên theo những ngày tháng cùng người đàn ông chăn dê, phi nước đại săn bắn và thung thăng trên thảo nguyên mênh mông.
Nội Mông đẹp nhất từ tháng 5 đến đầu tháng 10, trong đó tháng 7 thường có thời tiết tốt nhất cho du lịch với phong cảnh tuyệt vời của thảo nguyên mênh mông, xanh tươi và không khí mát mẻ. Du khách được mời lên lưng ngựa, có nài ngựa dìu dắt những bước đi ban đầu, khi đã thẳng lưng vững chãi thì có thể thoả sức phi ngựa lao thẳng vào thảo nguyên ngút tầm mắt. Khu vực tập bắn cung cũng được dựng ngay trên thảo nguyên với lô nhô các lốp xe như hoa đất dựng lên định hướng cho tầm ngắm chuẩn xác. Cung tên căng ra trên cánh tay, chân bám chặt trên lưng ngựa giữ thăng bằng, dù mũi tên có lao trúng đích hay không thì ai nấy cũng đều bật cười sảng khoái vì những phút giây “yêng hùng” có thật trong chuỗi ngày du mục lý thú có một không hai này.
Nội Mông đẹp nhất từ tháng 5 đến đầu tháng 10, trong đó tháng 7 thường có thời tiết tốt nhất cho du lịch với phong cảnh tuyệt vời của thảo nguyên mênh mông, xanh tươi và không khí mát mẻ. Du khách được mời lên lưng ngựa, có nài ngựa dìu dắt những bước đi ban đầu, khi đã thẳng lưng vững chãi thì có thể thoả sức phi ngựa lao thẳng vào thảo nguyên ngút tầm mắt. Khu vực tập bắn cung cũng được dựng ngay trên thảo nguyên với lô nhô các lốp xe như hoa đất dựng lên định hướng cho tầm ngắm chuẩn xác. Cung tên căng ra trên cánh tay, chân bám chặt trên lưng ngựa giữ thăng bằng, dù mũi tên có lao trúng đích hay không thì ai nấy cũng đều bật cười sảng khoái vì những phút giây “yêng hùng” có thật trong chuỗi ngày du mục lý thú có một không hai này.
Cưỡi ngựa ở Nội Mông
Có thể nói chất yêng hùng luôn hiện hữu ngay trong đời sống và bầu không khí ở Nội Mông Cổ bởi nét văn hoá đặc trưng được trân trọng bảo tồn, gìn giữ nghiêm cẩn. Nội Mông Cổ được ví như mảnh đất của sự huyền bí, mỗi tiếng ngựa hí, mỗi bóng dáng người đàn ông kiêu hãnh phi trên đồng cỏ đều dễ liên tưởng đến đoàn thiết kị Mông Cổ tung hoành trên thảo nguyên xa xưa.
Dù đã được hướng dẫn địa phương thông tin trước nhưng khi thực sự đặt chân xuống thảo nguyên Xilamuren, chúng tôi vẫn ngỡ ngàng. Mùa này, toàn bộ thảo nguyên rực rỡ sắc màu của cỏ xanh cao gần tới đầu gối, xen kẽ với những lớp cỏ bụi trổ hoa tím cà, nâu đỏ và vàng nghệ, tất cả tạo nên phông nền thiên nhiên tuyệt hảo cho những ngôi lều trắng tựa như nón úp. Ở đây, gió thổi từ tứ phía tạo nên những âm thanh rất lạ, khiến bạn dễ có cảm giác như có ai đang thì thầm bên cạnh. Chúng tôi được mời vào một lều lớn nhất và lâu đời nhất ở đây, khi tấm cửa bằng da dê khép lại, tất cả như lạc vào một không gian hoàn toàn khác lạ, những chiếc cung tên, tranh vẽ trên da ngựa, những bộ yên ngựa ngự trị khắp nơi. Và khi tiếng hát của các chàng trai, cô gái thảo nguyên cất lên chào đón khách cùng tiếng đàn Mã Đầu Cầm vi vút, chúng tôi như chìm đắm trong luồng cảm xúc bay bổng.
Dù đã được hướng dẫn địa phương thông tin trước nhưng khi thực sự đặt chân xuống thảo nguyên Xilamuren, chúng tôi vẫn ngỡ ngàng. Mùa này, toàn bộ thảo nguyên rực rỡ sắc màu của cỏ xanh cao gần tới đầu gối, xen kẽ với những lớp cỏ bụi trổ hoa tím cà, nâu đỏ và vàng nghệ, tất cả tạo nên phông nền thiên nhiên tuyệt hảo cho những ngôi lều trắng tựa như nón úp. Ở đây, gió thổi từ tứ phía tạo nên những âm thanh rất lạ, khiến bạn dễ có cảm giác như có ai đang thì thầm bên cạnh. Chúng tôi được mời vào một lều lớn nhất và lâu đời nhất ở đây, khi tấm cửa bằng da dê khép lại, tất cả như lạc vào một không gian hoàn toàn khác lạ, những chiếc cung tên, tranh vẽ trên da ngựa, những bộ yên ngựa ngự trị khắp nơi. Và khi tiếng hát của các chàng trai, cô gái thảo nguyên cất lên chào đón khách cùng tiếng đàn Mã Đầu Cầm vi vút, chúng tôi như chìm đắm trong luồng cảm xúc bay bổng.
Khúc giao hưởng của cát
Tiếp tục hành trình đến sa mạc Vọng Âm, từng du khách sẽ lần lượt xỏ chân vào đôi tất đặc biệt để có thể đi bộ trên cát và chống chọi sự rát bỏng của cát. Khắc nghiệt đôi chút mà sa mạc và cái nóng lạnh bất thường của vùng Nội Mông Cổ “nghênh tiếp” các vị khách phương xa về bản chất tiếp tục là những trải nghiệm thật thú vị. Cát không đơn thuần là cát, với người dân nơi đây thì trong cát có nhạc. Và Vọng Âm cũng chính là tên của sa mạc với những nốt nhạc trong cát. Mỗi khi gió thổi và đổi hướng, và mỗi khi xe chuyên dụng chở khách uốn lượn trên từng lớp sóng cát, đồi cát nhấp nhô đủ hình thù kỳ lạ… đều phát ra nhạc điệu u u huyền ảo khó quên.
Đi cáp treo để ngắm sa mạc từ trên cao, cưỡi lạc đà ngất ngư và từ tốn xuyên thẳng vào lòng chảo sa mạc… chính là cảm giác mạo hiểm đôi chút để đi đến tận cùng của thiên nhiên. Nhưng hấp dẫn nhất vẫn là được ngắm và chụp ảnh bên những cồn cát sa mạc, cát thay đổi màu theo từng giờ trong ngày, từ màu vàng sang màu bạc rồi đến hồng. Giữa mênh mông cát và bước chân lạc đà đủng đỉnh, người lữ hành có cảm giác kiêu hãnh nhận ra một đời sống khác đang hiện hữu và khát khao trỗi dậy bấy lâu nay trong sâu thẳm tâm hồn mình … Vào sa mạc, nếu không có những loại xe chuyên dụng và hướng dẫn viên dày kinh nghiệm, sẽ dễ có cảm giác lạc vào trận đồ bát quái của cát và say đắm trong hợp âm của cát mà… quên đường về! Cuộc đời thật đẹp và lạ tựa như một giấc mơ!
Ngủ lều, uống sữa dê và đốt lửa trại trên thảo nguyên
Hầu như ai đến Nội Mông Cổ cũng đặc biệt ấn tượng với Mong Co Bao- tên gọi loại lều ở của người Mông Cổ để thích ứng cuộc sống du mục nay đây mai đó. Ngày nay, người dân ở Nội Mông Cổ chủ yếu đã định cư nhưng Mong Co Bao vẫn tồn tại như một biểu tượng của kiến trúc và đặc trưng văn hoá. Bên cạnh những Mong Co Bao dựng cố định trên mặt đất, du khách sẽ được chiêm ngưỡng một Mong Co Bao truyền thống của người Mông Cổ xa xưa: sàn lều bằng gỗ được lắp với 4 bánh xe lớn để có thể di chuyển.
Du khách sẽ có dịp ngủ trong những chiếc lều 3-4 sao, một tuyệt tác của cuộc sống hòa quyện với thiên nhiên. Lều là những ngôi nhà hình tròn với hai cột đặt cách nhau khoảng 1-1,2 m được đỡ bởi bộ khung vững chãi. Bộ khung lều được phủ ba lớp: bên ngoài cùng là lớp vải bạt màu trắng; kế đến là một lớp vật liệu như kiểu da thô bằng lông thú nén lại, có tác dụng cách nhiệt; bên trong là thảm trang trí hoặc một lớp da lông thú. Mọi kích thước của lều được tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo ấm về mùa đông, mát về mùa hè.
Về đêm, để du khách cảm nhận sâu sắc hơn đời sống du mục, người dân địa phương thường tổ chức lửa trại lớn. Rượu được đựng trong những chiếc sừng đen bóng và liên tục mời khách uống để giữ ấm. Cách thưởng thức thịt dê - thực phẩm chủ yếu trong các bữa ăn ở Nội Mông Cổ cũng được tổ chức theo nghi thức tế lễ vô cùng độc đáo: dê nướng nguyên con được trang trí đẹp mắt đặt trên chiếc bàn có bánh xe do hai cô gái xinh đẹp từ từ đẩy vào trong lều, sau những lời khấn tế của vị chủ lễ tôn kính, hai vị khách đại diện trong đoàn sẽ được mời lên cắt những miếng thịt dê nướng đầu tiên sau đó tung lên cao để cúng dường trời- đất. Trong hơi rượu nồng ấm và ánh lửa trại bập bùng, lòng du khách càng như say đắm hơn khi nghe lời ca, điệu múa của các chàng trai, cô gái cùng tiếng tiếng đàn Mã Đầu Cầm tấu khúc vó ngựa vi vút trên thảo nguyên lộng gió…
Tiếp tục hành trình đến sa mạc Vọng Âm, từng du khách sẽ lần lượt xỏ chân vào đôi tất đặc biệt để có thể đi bộ trên cát và chống chọi sự rát bỏng của cát. Khắc nghiệt đôi chút mà sa mạc và cái nóng lạnh bất thường của vùng Nội Mông Cổ “nghênh tiếp” các vị khách phương xa về bản chất tiếp tục là những trải nghiệm thật thú vị. Cát không đơn thuần là cát, với người dân nơi đây thì trong cát có nhạc. Và Vọng Âm cũng chính là tên của sa mạc với những nốt nhạc trong cát. Mỗi khi gió thổi và đổi hướng, và mỗi khi xe chuyên dụng chở khách uốn lượn trên từng lớp sóng cát, đồi cát nhấp nhô đủ hình thù kỳ lạ… đều phát ra nhạc điệu u u huyền ảo khó quên.
Đi cáp treo để ngắm sa mạc từ trên cao, cưỡi lạc đà ngất ngư và từ tốn xuyên thẳng vào lòng chảo sa mạc… chính là cảm giác mạo hiểm đôi chút để đi đến tận cùng của thiên nhiên. Nhưng hấp dẫn nhất vẫn là được ngắm và chụp ảnh bên những cồn cát sa mạc, cát thay đổi màu theo từng giờ trong ngày, từ màu vàng sang màu bạc rồi đến hồng. Giữa mênh mông cát và bước chân lạc đà đủng đỉnh, người lữ hành có cảm giác kiêu hãnh nhận ra một đời sống khác đang hiện hữu và khát khao trỗi dậy bấy lâu nay trong sâu thẳm tâm hồn mình … Vào sa mạc, nếu không có những loại xe chuyên dụng và hướng dẫn viên dày kinh nghiệm, sẽ dễ có cảm giác lạc vào trận đồ bát quái của cát và say đắm trong hợp âm của cát mà… quên đường về! Cuộc đời thật đẹp và lạ tựa như một giấc mơ!
Ngủ lều, uống sữa dê và đốt lửa trại trên thảo nguyên
Hầu như ai đến Nội Mông Cổ cũng đặc biệt ấn tượng với Mong Co Bao- tên gọi loại lều ở của người Mông Cổ để thích ứng cuộc sống du mục nay đây mai đó. Ngày nay, người dân ở Nội Mông Cổ chủ yếu đã định cư nhưng Mong Co Bao vẫn tồn tại như một biểu tượng của kiến trúc và đặc trưng văn hoá. Bên cạnh những Mong Co Bao dựng cố định trên mặt đất, du khách sẽ được chiêm ngưỡng một Mong Co Bao truyền thống của người Mông Cổ xa xưa: sàn lều bằng gỗ được lắp với 4 bánh xe lớn để có thể di chuyển.
Du khách sẽ có dịp ngủ trong những chiếc lều 3-4 sao, một tuyệt tác của cuộc sống hòa quyện với thiên nhiên. Lều là những ngôi nhà hình tròn với hai cột đặt cách nhau khoảng 1-1,2 m được đỡ bởi bộ khung vững chãi. Bộ khung lều được phủ ba lớp: bên ngoài cùng là lớp vải bạt màu trắng; kế đến là một lớp vật liệu như kiểu da thô bằng lông thú nén lại, có tác dụng cách nhiệt; bên trong là thảm trang trí hoặc một lớp da lông thú. Mọi kích thước của lều được tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo ấm về mùa đông, mát về mùa hè.
Về đêm, để du khách cảm nhận sâu sắc hơn đời sống du mục, người dân địa phương thường tổ chức lửa trại lớn. Rượu được đựng trong những chiếc sừng đen bóng và liên tục mời khách uống để giữ ấm. Cách thưởng thức thịt dê - thực phẩm chủ yếu trong các bữa ăn ở Nội Mông Cổ cũng được tổ chức theo nghi thức tế lễ vô cùng độc đáo: dê nướng nguyên con được trang trí đẹp mắt đặt trên chiếc bàn có bánh xe do hai cô gái xinh đẹp từ từ đẩy vào trong lều, sau những lời khấn tế của vị chủ lễ tôn kính, hai vị khách đại diện trong đoàn sẽ được mời lên cắt những miếng thịt dê nướng đầu tiên sau đó tung lên cao để cúng dường trời- đất. Trong hơi rượu nồng ấm và ánh lửa trại bập bùng, lòng du khách càng như say đắm hơn khi nghe lời ca, điệu múa của các chàng trai, cô gái cùng tiếng tiếng đàn Mã Đầu Cầm tấu khúc vó ngựa vi vút trên thảo nguyên lộng gió…
Cùng tham gia múa hát với người bản xứ
Ở đây, thứ nước uống mà người địa phương mời du khách chính là sữa dê kèm sản phẩm trà chế biến cũng từ sữa dê ánh lên màu nâu nhạt như cacao sữa của người thành thị. Váng sữa cũng để lên men và phơi khô thành những tấm bánh màu trắng đục, rắn như đá nhưng khi cho vào miệng nhai thì thấy dẻo và có vị bùi béo. Các sản phẩm trà, bánh kẹo chế từ sữa ngựa, sữa dê được bày bán nhiều tại chuỗi cửa hàng, siêu thị sang trọng khắp thành phố Bao Đầu cũng như thủ phủ Hohhot của Nội Mông Cổ.
Hô thành không hiu quạnh
Khi chưa đến Nội Mông Cổ tôi vẫn đinh ninh nơi đây là vùng đất hoang dã, hiu quạnh. Đến rồi lại thấy kiến thức và những gì mình đã trải nghiệm còn quá hạn hẹp. Ngay từ lúc bước xuống sân bay quốc tế Bạch Tháp Hô Hòa Hạo Đặc (cách trung tâm thành phố Hohhot khoảng nửa giờ xe chạy) đã ngỡ ngàng vì sự tấp nập và hiện đại của cơ sở hạ tầng cũng như không khí du lịch sôi động. Từ sân bay này có các chuyến bay trực tiếp tới Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Thành Đô, Vũ Hán, Hồng Kông và Ulan Bator (Mông Cổ).
Hohhot theo tiếng Mông Cổ nghĩa là "thành phố xanh", tiếng Trung còn ghi tắt là Hô thị hay Thanh thành. Đây là thủ phủ đồng thời là trung tâm hành chính, kinh tế và văn hóa của khu tự trị Nội Mông.
Ông Yến Kiếm Bình, Trưởng phòng Xúc tiến Du lịch Sở Du lịch Hohhot cho biết: “Nội Mông Cổ là khu du lịch có sức hút lớn với những đặc trưng của thảo nguyên và sa mạc, cơ sở hạ tầng cho du khách được đầu tư rất tốt. Tại Hohhot hiện có 34 khách sạn đạt tiêu chuẩn, 34 điểm du lịch, trong đó có 13 điểm du lịch cấp A của Trung Quốc và 2 khu du lịch cấp 4A. Năm 2008, thành phố này đón 6,44 triệu khách du lịch, thu nhập từ du lịch là 10,68 tỷ NDT. Với lịch sử hơn 400 năm, thành phố này có rất nhiều danh lam thắng cảnh ở khu vực gần biên giới Trung Quốc, có hơn 50 chùa, thắng cảnh thiên nhiên hoang sơ. Thảo nguyên mênh mông là một trong những đặc trưng của vùng này và đang trở thành nơi giải trí, nghỉ ngơi tuyệt vời. Người dân nơi đây rất nhiệt tình, sôi nổi với những lời ca, điệu múa truyền thống… đón khách”.
Truyền thống và hiện đại song hành
Du khách có thế nghỉ tại các khách sạn vô cùng hiện đại, sang trọng ở thủ phủ Hohhot. Đây cũng là một trong 4 thành phố nghỉ mát nổi tiếng nhất và là thành phố gần thảo nguyên nhất tại Trung Quốc (còn gọi là thành phố thảo nguyên, thành phố sữa hay thành phố xanh). Màu xanh hiển hiện ở khắp mọi nơi, trên các nóc nhà, ô cửa sổ, bảng hiệu… khiến tâm hồn du khách cảm thấy thư thái ngay khi đặt chân tới Hô thành.
Đường phố của Hohhot không thiếu các yếu tố của một thành phố dân tộc thiểu số, ví như đường Đông Đạo, một đường phố chính trong khu vực phố cổ, được trang trí bên ngoài bằng các kiểu kiến trúc Hồi giáo và Mông Cổ đặc sắc. Một loạt sáng kiến của chính quyền trong những năm gần đây đã nhấn mạnh tính đồng nhất của Hohhot với các nhóm dân tộc thiểu số, đặc biệt là tăng các kiến trúc kiểu Mông Cổ xung quanh thành phố. Mọi biển hiệu trên đường phố cũng như các thông báo về giao thông vận tải công cộng đều được quy định bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Mông Cổ. Các khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng mà du khách ghé thăm như lăng mộ Thành Cát Tư Hãn, miếu Vương Chiêu Quân… đều được quy hoạch thuận tiện đúng kiểu du lịch chuyên nghiệp.
Tham quan nhà dân cũng là một nội dung được ngành du lịch Nội Mông Cổ khai thác triệt để khi xe đưa du khách vào sâu thảo nguyên theo tuyến đường nhựa hiện đại. Rồi các cụm nhà ở bắt đầu thưa thớt và dần hiện ra con đường đất với ngôi nhà hình chiếc lều cô độc giữa một vùng thảo nguyên rộng lớn.
Một ngày được được rong ruổi giữa thảo nguyên bao la, một ngày được sống đời du mục, tôi nhận ra tâm hồn mình đạt tới sự khoáng đạt chưa từng có.
Hô thành không hiu quạnh
Khi chưa đến Nội Mông Cổ tôi vẫn đinh ninh nơi đây là vùng đất hoang dã, hiu quạnh. Đến rồi lại thấy kiến thức và những gì mình đã trải nghiệm còn quá hạn hẹp. Ngay từ lúc bước xuống sân bay quốc tế Bạch Tháp Hô Hòa Hạo Đặc (cách trung tâm thành phố Hohhot khoảng nửa giờ xe chạy) đã ngỡ ngàng vì sự tấp nập và hiện đại của cơ sở hạ tầng cũng như không khí du lịch sôi động. Từ sân bay này có các chuyến bay trực tiếp tới Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Thành Đô, Vũ Hán, Hồng Kông và Ulan Bator (Mông Cổ).
Hohhot theo tiếng Mông Cổ nghĩa là "thành phố xanh", tiếng Trung còn ghi tắt là Hô thị hay Thanh thành. Đây là thủ phủ đồng thời là trung tâm hành chính, kinh tế và văn hóa của khu tự trị Nội Mông.
Ông Yến Kiếm Bình, Trưởng phòng Xúc tiến Du lịch Sở Du lịch Hohhot cho biết: “Nội Mông Cổ là khu du lịch có sức hút lớn với những đặc trưng của thảo nguyên và sa mạc, cơ sở hạ tầng cho du khách được đầu tư rất tốt. Tại Hohhot hiện có 34 khách sạn đạt tiêu chuẩn, 34 điểm du lịch, trong đó có 13 điểm du lịch cấp A của Trung Quốc và 2 khu du lịch cấp 4A. Năm 2008, thành phố này đón 6,44 triệu khách du lịch, thu nhập từ du lịch là 10,68 tỷ NDT. Với lịch sử hơn 400 năm, thành phố này có rất nhiều danh lam thắng cảnh ở khu vực gần biên giới Trung Quốc, có hơn 50 chùa, thắng cảnh thiên nhiên hoang sơ. Thảo nguyên mênh mông là một trong những đặc trưng của vùng này và đang trở thành nơi giải trí, nghỉ ngơi tuyệt vời. Người dân nơi đây rất nhiệt tình, sôi nổi với những lời ca, điệu múa truyền thống… đón khách”.
Truyền thống và hiện đại song hành
Du khách có thế nghỉ tại các khách sạn vô cùng hiện đại, sang trọng ở thủ phủ Hohhot. Đây cũng là một trong 4 thành phố nghỉ mát nổi tiếng nhất và là thành phố gần thảo nguyên nhất tại Trung Quốc (còn gọi là thành phố thảo nguyên, thành phố sữa hay thành phố xanh). Màu xanh hiển hiện ở khắp mọi nơi, trên các nóc nhà, ô cửa sổ, bảng hiệu… khiến tâm hồn du khách cảm thấy thư thái ngay khi đặt chân tới Hô thành.
Đường phố của Hohhot không thiếu các yếu tố của một thành phố dân tộc thiểu số, ví như đường Đông Đạo, một đường phố chính trong khu vực phố cổ, được trang trí bên ngoài bằng các kiểu kiến trúc Hồi giáo và Mông Cổ đặc sắc. Một loạt sáng kiến của chính quyền trong những năm gần đây đã nhấn mạnh tính đồng nhất của Hohhot với các nhóm dân tộc thiểu số, đặc biệt là tăng các kiến trúc kiểu Mông Cổ xung quanh thành phố. Mọi biển hiệu trên đường phố cũng như các thông báo về giao thông vận tải công cộng đều được quy định bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Mông Cổ. Các khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng mà du khách ghé thăm như lăng mộ Thành Cát Tư Hãn, miếu Vương Chiêu Quân… đều được quy hoạch thuận tiện đúng kiểu du lịch chuyên nghiệp.
Tham quan nhà dân cũng là một nội dung được ngành du lịch Nội Mông Cổ khai thác triệt để khi xe đưa du khách vào sâu thảo nguyên theo tuyến đường nhựa hiện đại. Rồi các cụm nhà ở bắt đầu thưa thớt và dần hiện ra con đường đất với ngôi nhà hình chiếc lều cô độc giữa một vùng thảo nguyên rộng lớn.
Một ngày được được rong ruổi giữa thảo nguyên bao la, một ngày được sống đời du mục, tôi nhận ra tâm hồn mình đạt tới sự khoáng đạt chưa từng có.
Thanh Trà (Trưởng phòng- Phòng Tiếp thị Công ty Dịch vụ Lữ hành Saigontourist)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét