STDLO - Một chuyến du lịch khám phá thế giới vào mùa hè thì con gì bằng. Nếu các bạn còn đang boăn khoăn chưa biết sẽ đi đâu thì Shimla sẽ là một lựa chọn lí tưởng cho những ai yêu thích kiến trúc châu Âu. Một điều đặc biệt các bạn không cần phải đi đến tận châu Âu xa xôi, khi mà Shimla chính là thủ phủ của tiểu bang Himachal Pradesh ở Ấn Độ. Để đến được đây các bạn có thể đi bằng đường sắt khoảng 4 giờ từ Delhi đến Kalka tuyến đường tuyệt vời này được xem là di sản văn hóa của UNESSCO với rất nhiều cảnh quan tuyệt vời, hay muốn nhanh hơn bạn có thể chọn cho mình một chuyến bay khởi hành từ Delhi.
Đường sắt nổi tiếng đưa bạn đến Shimla
Toàn cảnh Shimla
Shimla theo người dân địa phương nhấn mạnh là tên gọi của một vị nữ thần đáng sợ của Ấn Độ. Thị trấn nằm trên một vùng đồi rộng lớn ở độ cao 2200m so với mực nước biển, rừng rậm bao phủ, khí hậu khá lý tưởng vào mùa hè khoảng từ 16 – 28 độ, chính vì vậy đây la nơi thích hợp để du khách đến nghỉ dưỡng và khám phá. Không phải ngẫu nhiên khi thực dân Anh đến cho xây dựng thị trấn và xem nơi đây chính là thủ đô mùa hè của Ấn Độ. Trên các sườn đồi cao người Anh đã để lại dấu ấn đậm nét của mình với các tòa nhà được xây dựng theo lối kiến trúc Victoria uy nghi, trong khi đó những sườn núi thấp hơn khá nhộn nhịp với các khu chợ và nhà hàng của Ấn Độ.
Đường phố khu trung tâm
Đến đây, du khách sẽ khám phá và tận hưởng được bầu không khí hoang sơ, tĩnh lặng khi mà giao thông bị cấm ở khu vực trung tâm mua sắm nơi gặp gỡ chính của người dân địa phương., các bạn có thể đi bộ nhàn nhã khắp thị trấn và quan sát các kiến trúc Victoria một điều thú vị là vẫn còn đâu đó nét duyên dáng của kiến trúc Ấn Độ. Đi về phía bắc là The Ridge trung tâm văn hóa xã hội của người dân Shimla, một nơi lý tưởng dể quan sát những ngọn đồi hùng vĩ của thị trấn. Tại đây du khách cũng sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹpcủa nhà thờ lâu đời nhất Bắc Ấn Độ Christ Chruch được xây dựng vào năm 1846 theo phong cách châu Âu với các ô cửa kính màu và tranh vẻ trên tường. Hay các bạn sẽ được tham quan căn biệt thự Viceregal Lodge và khu vườn được cắt tỉa theo đậm phong cách của người Anh.
Toàn cảnh Shimla về đêm
Nhà thờ nổi tiếng Christ Chruch
The Ridge
Viceregal Lodge
Nếu các bạn muốn thấy kiến trúc đậm văn hóa người Ấn thì các bạn cũng có thể tham quan đền Jakhoo nơi mà theo sử thi Ramayana thần khỉ Hanuman đã nghỉ ngơi tại đây, cách Shimla 11km là đền Tara Devi một trong những nơi thờ phượng nữ thần Kali. Du khách cũng có thể leo đến đồi Jakhoo nơi cao nhất của thị trấn, được xem như một bữa tiệc thị giác, du khách có thể tự thưởng cho mình một bức tranh toàn cảnh tuyệt đẹp của Shimla.
Đền Jakhoo
Bạn nào thích đi dạo và mua sắm thì có thể đi dọc theo con đường Lakkar Bazaar nơi tập trung các cửa hàng thủ công mỹ nghệ và đồ lưu niệm đặc sắc. Và một điều mà chắc chắn du khách không thể nào bỏ qua chính là ẩm thực của Shimla vậy thì còn chờ gì nữa mà không đến hạ Bazaar náo nhiệt, dân giã để thưởng thức món đậu hầm với cơm (Urad Dal) món ăn truyền thống của người dân nơi đây.
Đường Lakkar Bazaar
Urad dal
Ngoài ra còn rất nhiều địa điểm tham quan mà các bạn không thể bỏ qua như các viện bảo tàng, công viên Hip HipHurrah Amusement Park để tham gia các trò chơi và các hoạt động ngoài trời như leo núi, chèo thuyền…Vậy thì các bạn đừng bỏ lỡ một chuyến du lịch đến Shimla vào mùa hè.
STDLO - Nói đến du lịch mua sắm tại khu vực Châu Á thì không thể không nhắc tới Manila, thủ đô Philippines. Mang trong mình bộ áo cổ kính và hiện đại. Bên cạnh những tòa nhà cổ kính mang phong cách kiến trúc Gothic, ấn tượng đặc biệt ở Manila là hàng loạt hệ thống siêu thị và cửa hàng thời trang sầm uất. Nơi đây có SM Mall nằm trong danh sách 10 trung tâm mua sắm lớn nhất thế giới do tạp chí Forbes bình chọn.
SM Mall - một trong những trung tâm mua sắm lớn nhất thế giới
Có đến SM Mall bạn mới thấy được sự bùng nổ về sự phát triển mua sắm ở Philippines. Khu vực này rộng đến 390.180m2, bao gồm hai tòa nhà riêng biệt được nối với nhau bằng các cầu bộ hành, có cả hệ thống xe điện đưa khách đi vòng quanh khu mua sắm.
Cũng giống như Singapore, trong khu vực này du khách có thể đi xuyên từ tòa nhà này qua tòa nhà khác mà không cần phải bước ra ngoài trời. Mỗi cửa hàng đều lớn bằng cả một siêu thị thông thường; và đa số đều bán theo kiểu siêu thị chuyên ngành nên hàng hóa trưng bày hết sức đa dạng và phong phú và cũng rất nhiều loại.
Bạn cũng có thể đến khu Ayala ở ngay trung tâm của Makati City. Đây là một khu tập trung đa dạng nhất các cửa hiệu tại Manila, từ cao cấp như Greenbelt đến trung bình như Glorietta hay Ladmark, tất cả đều tùy thuộc vào sở thích và túi tiền của bạn.
Một điểm đặc biệt thu hút nữa là các trung tâm ở đây luôn có những chương trình giảm giá hấp dẫn. Chỉ trong tháng 4 và tháng 5 các trung tâm thương mại ở đây đều treo đầy những bandroll sale up từ 10 – 50% áp dụng cho tất cả các mặt hàng giày dép, đồ chơi, quần áo, hàng thủ công, đồ gia dụng…
Do kinh tế Philippines phát triển liên tục trong những năm gần đây, nhu cầu phát triển của các trung tâm mua sắm ngày càng cao và thu hút đầu tư của những tập đoàn quản lý siêu thị nước ngoài.
Điều ấn tượng đối với những người lần đầu đến Philippines là đa số người dân địa phương nơi đây đều có khả năng nói tiếng Anh khá chuẩn. Bạn có thể thoải mái hỏi đường, giá cả và đổi ngoại tệ một cách dễ dàng để phục vụ cho việc shopping được thuận lợi hơn.
Ngoài ra, ở SM Mall này, bạn cũng có thể thư giãn cho chính mình bằng những hình thức quen thuộc như xem phim, vì nơi đây có đầu đủ tiện nghi và những bộ phim 3D, 2D ở cả 2 tầng để thuận tiện cho bạn. Bạn cũng có thể chơi trượt băng nghệ thuật với chiều dài 6130m – được xem là sân trượt tuyết lớn nhất khu vực Đông Nam Á dành riêng cho môn nghệ thuật này.
Ngoài việc thỏa mãn nhu cầu mua sắm của người tiêu dùng, các trung tâm thương mại hàng đầu thế giới còn “ tích hợp” sẵn các khu vui chơi, giải trí. Một khi bước vào các trung tâm này, khách hàng sẽ mặt sức tiêu tiền và hưởng thụ.
Không một hồi còi, chẳng thanh âm ken két của những toa tàu rùng rùng chuyển bánh, tàu TGV 9553 nhẹ nhàng rời khỏi ga Đông - Paris (Pháp) lúc 9g10. Vun vút lao với tốc độ 310km/giờ, cuối cùng tàu đỗ xịch ở ga trung tâm của Frankfurt (Đức) lúc 13g05, kết thúc cuộc du hành 12 ngày đêm xuyên châu Âu bằng tàu hỏa của chúng tôi.
Vé trong tay, Euro là của bạn
TT - Anh soát vé nhã nhặn trả lại chúng tôi tấm vé và yêu cầu ghi bổ sung ngay số hộ chiếu, ngày đi đầu tiên và cuối cùng vào những dòng còn để trống. Khi chúng tôi thực hiện xong, anh nhanh nhẹn đưa vé vào chiếc máy nhỏ cầm tay, bấm nhẹ.
Trên vé hiện ra ngày 13-10-12 (ngày đầu tiên chúng tôi dùng xe lửa đi từ Frankfurt đến Dresden, Đức). Nghĩa là từ giờ trở đi, chiếc vé có thời hạn 15 ngày bắt đầu được tính thời gian sử dụng.
Diện tích Công quốc Monaco chỉ có 2km2 nhưng đây là nước có GDP trên danh nghĩa cao nhất thế giới. Có lẽ vì đất hẹp nhưng giàu nên nhà ga phải xây trong núi mà vẫn rất sang trọng? - Ảnh: Duyên Trường
Vé thông hành “nặng ký” hơn hộ chiếu
Eurail Global Pass là tấm vé đi toàn tuyến của Eurail mà tôi đặt mua ở TP.HCM, với giá cho hai người, ngồi toa hạng nhất là 914 euro (1 euro khoảng 27.000 đồng). Kèm theo vé là bản đồ đường tàu nối liền các thành phố lớn của 23 nước châu Âu và bảng lịch trình 2012 ghi rõ giờ, phút đi và đến của... 11.000 chuyến tàu.
“Your pass. Your Euro”. Đó là hàng chữ ghi trên bảng lịch trình mà tôi tạm dịch cho oai “Vé trong tay, Euro là của bạn”. Với hai cặp vé trọn tuyến (Eurail Global Pass), tôi và ba người bạn bên Nhà xuất bản Trẻ, nếu có sức và giỏi chạy sô thì có quyền đi tất tần tật 23 nước, trong vòng nửa tháng.
Lần đầu tiên “vượt biên” trên chuyến tàu từ Berlin (Đức) qua Prague (Czech), ngoài vé, chúng tôi được dặn dò thủ thêm hộ chiếu. Khi tàu vừa qua đường biên giới, bóng dáng những cảnh sát Czech đã xuất hiện. Hai người trong số họ đi dọc toa tàu nhìn chúng tôi, cười chào và... đi thẳng. Ở nhiều đường biên khác cũng chẳng ai soát xét gì hộ chiếu, cứ như thể chúng tôi là dân Euro thứ thiệt. Thôi thì kết luận vui: Đúng là “thủ tục hải quan” ở đây lỏng lẻo quá!
Nhưng “Euro của tôi” không phải nơi nào cũng giống nhau. Một sáng ở ga Marseille, khi chúng tôi hối hả kéo vali vào đường ray đi Cannes thì bị chặn lại ngay từ ngoài. Cô nhân viên Pháp xinh xắn nhưng rất kiên quyết không cho chúng tôi vào vì chưa đăng ký đặt chỗ trước theo quy định (áp dụng ở Pháp và Ý).
Trình bày lý do không kịp đăng ký, kèm theo bài ca đậm màu than vãn, cuối cùng người đẹp đường tàu ”động lòng trắc ẩn” và... dắt cả nhóm tới gặp trưởng tàu. Sau hai nụ hôn áp má chào nhau buổi sáng theo đúng kiểu Tây (rất tiếc là chỉ giữa nhà tàu với nhau) cùng vài câu trao đổi ngắn, chúng tôi thở phào bước lên tàu.
Đi xe lửa nhớ máy bay
Sạch. Thoáng. Hiện đại. Giống như đi máy bay ở Việt Nam... Đó là cảm nhận đầu tiên khi tôi đặt chân lên tàu ICE của Đức, đi từ Frankfurt đến Koln (Cologne). Kéo vali đi dọc các toa tàu hạng hai, chúng tôi nhìn thấy những ghế ngồi bọc nỉ sang trọng. Các toa tàu rộng thoáng, cửa ra vào, cửa sổ đều làm bằng kính trong để khách thoải mái phóng tầm mắt ngắm cảnh.
Có toa dành riêng làm nhà hàng được thiết kế rất “teen”. Riêng toa hạng nhất có những phòng nhỏ 4-6 người, có bàn xếp, tạp chí, kệ trên đầu để cất đồ, ổ cắm điện, đèn bàn, đèn trần... Tàu chạy chừng 15 phút đã có anh nhân viên đẩy xe đến gửi bánh, kẹo, nước ngọt. Còn ở chuyến tàu TGV 9553 hai tầng, từ Pháp sang Đức, bữa ăn thật “ngồn ngộn” gồm bánh mì thịt jambon muối, trứng luộc, phômai, bơ, bánh croissant, yaourt, nước cam. Các cánh cửa ngăn toa đều bấm nút hoặc tự động.
Nhiều chuyến đi liên tiếp giúp chúng tôi hiểu ra đúng là xe lửa Tây có sang hơn, hiện đại hơn, nhưng không phải là tuyệt đối, tất cả. Có vài chuyến tàu đến tờ tạp chí đọc chung cũng chẳng có nói gì kẹo bánh. Trên chuyến tàu địa phương từ Roma đến Genova (đều thuộc Ý), sự cũ kỹ của từng ghế ngồi, toa tàu, nhà vệ sinh cứ lồ lộ ra như cô thiếu nữ đã qua tuổi xuân sắc mà quên phấn son, trang điểm. Cũng may đây là chuyến tàu Tây duy nhất mà chúng tôi gặp phải trong suốt cuộc hành trình.
Đa số tàu châu Âu đều sạch, hiện đại, đầy đủ tiện nghi. Mỗi đoàn tàu luôn có toa giải khát bày biện lịch sự, thiết kế khá bắt mắt. Trong ảnh: quầy giải khát trông giống quầy bar trên con tàu cao tốc TGV đi từ Marseille về Cannes (Pháp) - Ảnh: Duyên Trường
Ga châu Âu - bức tranh nhiều sắc màu
Đi Eurail có cái sướng là lịch trình của 11.000 chuyến tàu đều được ghi rõ đến từng phút (và không hề có chuyện delay như đi máy bay ta). Chọn chuyến, định giờ và cứ thế mà đi. Tuy nhiên với các chuyến tàu đêm và một số tuyến thì bắt buộc phải đăng ký chỗ trước.
Chẳng hạn chuyến tàu đi Vienna (Áo) đến Venice (Ý), từ 20g40-8g34, chúng tôi phải đăng ký và muốn ngủ ngon thì đặt giường nằm, giá 36 euro. Du lịch bụi mà xài như thế thì sang quá, nên ép thân chọn ghế ngồi, chỉ 9 euro. Tàu chạy, bốn ghế ngồi được kéo ra, đấu nối vào nhau thành hai chiếc giường nhỏ đủ cho nhóm chúng tôi nằm như cá mòi đóng hộp và cố đánh giấc.
Nhà ga ở Vienna, Venice hay nhiều thành phố khác đều có điểm giống nhau: như một trung tâm thương mại nhiều tầng. Các shop rộn ràng thời trang mùa đông. Các tiệm sách, báo, quán ăn, cửa hàng giày dép nhan nhản. Nhà ga lớn càng hoành tráng, nhiều sắc màu. Tàu chạy trên đầu mặc tàu, bên dưới người người vẫn nhộn nhịp mua sắm, ăn uống. Một điều thật ý nghĩa với những “ta balô” là giá cả trong các nhà ga quốc tế này cũng “xêm xêm” giá các cửa hàng ngoài phố.
Với 18 thành phố chúng tôi đi qua, nhà ga Công quốc Monaco tạo ấn tượng mạnh mẽ nhất dù thuộc hàng ga nhỏ với chỉ ba đường ray xuôi ngược. Vừa bước chân xuống tàu tôi đã bị lóa mắt bởi vòm hầm tàu làm bằng gỗ. Những ngọn đèn vàng chạy dài hắt ra dòng ánh sáng ấm cúng mà sang trọng. Theo thang cuốn, ngược lên sảnh lớn tìm cà phê, tôi ngỡ ngàng hơn khi dưới chân mình là những ván gỗ bóng loáng. Bước đi trong ánh đèn vàng tương tự dưới hầm, tôi cứ ngỡ như đi vào một nhà hàng, bar rượu sang trọng nào đấy. Ra khỏi sảnh mới phát hiện ga nằm trong lòng núi.
Một balô, một bản đồ
TT - Hết ngày dài lại đêm thâu Chúng tôi đi trên đất châu Âu Ăn như mèo và ngủ như trâu.
Venice được xây dựng trên một quần đảo và đến thế kỷ 19 mới có đường chính nối vào đất liền đem đến một trạm xe lửa, rồi sau đó là một đường cho xe hơi. Tuy nhiên đi lại bên trong thành phố vẫn hoàn toàn trên những con đường khá hẹp (ảnh trái) và kênh đào - Ảnh: L.Đ.T. - Thành Nam
Lời chế lại câu thơ của nhà văn Kipling vang lên lúc gần 1g sáng, trong căn phòng trọ 9m2 thuộc khu ngoại ô Paris lạnh lẽo. Cả đám cười ồ. Nhẩm tính 12 ngày làm “ta balô”, chúng tôi đã có 60 giờ 20 phút để ngồi xe lửa, chừng vài giờ đồng hồ “quá giang”xe buýt, tàu điện ngầm, còn lại cứ tì tì cuốc bộ ròng rã.
Một balô trên lưng, một bản đồ cầm tay và thỉnh thoảng... hỏi đường, mỗi ngày trung bình chúng tôi có thể tự tạo ra một tour đi bộ trên dưới chục cây số.
“Công nghệ đi lại”
Euro là của bạn, nhưng bạn phải biết làm chủ nó bằng “công nghệ đi lại”! Tôi nhủ thầm với chính mình khi vừa xách vali nhảy mau xuống một trạm dừng, rồi hộc tốc chạy tìm một chuyến tàu khác nhảy lên. Đó là lần lên nhầm tàu khi di chuyển từ thành phố Linz về Vienna (Áo).
Đến bất kỳ nhà ga nào ở châu Âu cũng luôn gặp một chợ đời nhộn nhịp. Nếu cứ xăm xăm dạo chợ, lữ khách sẽ không có đường ra. Do đó, theo “công nghệ “được truyền đạt từ những người đi trước, vừa đến ga là phải có phút lặng, tìm chỗ... đứng. Từ đó sẽ tiến hành các thao tác: tìm phòng hướng dẫn thông tin, soi các bảng điện tử về chuyến tàu đến - đi ở đường ray nào. Rồi cứ thế kéo vali mà chạy tìm cổng lên/xuống đường ray của tàu mình.
Tại những ga không trang bị hoặc có mà ít thang cuốn, khách phải ì à ì ạch vác vali leo lầu. Nếu lên nhầm cầu thang, bi kịch khuân vác sẽ xảy ra. Còn lần đi từ Pháp sang Đức, chúng tôi cứ phải xách vali lên xuống liên tục để tìm chỗ ngồi vì các toa tàu không thông suốt. Ở ga hoặc ở nhà trọ, theo lịch trình tự soạn, gửi hành lý lại (khoảng vài đồng euro/vali gửi ở ga), rồi thì mỗi người một balô trên lưng, bắt đầu bài ca đi bộ kết hợp xe buýt, xe điện hay metro.
Thành Nam, nhiều năm liền đi châu Âu, lại là thầy dạy tiếng Anh, được giao trọng trách là người dẫn đường cho nhóm. Đến ga,thành phố nào, công việc đầu tiên của Nam là tìm mua bản đồ. Song bản đồ không phải lúc nào cũng có sẵn loại lớn hay có thêm “phụ đề” tiếng Anh.
Praha là nơi thử thách cao độ lữ khách vì bản đồ toàn tiếng Tiệp, các bảng chỉ đường cũng thế và người dân lại ít biết tiếng Anh. Tình huống “đường xưa lối cũ” đi tới đi lui vì vậy vẫn hay xảy ra trong tour đi bộ.
Louvres là một viện bảo tàng nghệ thuật và lịch sử nằm bên bờ sông Seine - Paris được xây dựng vào năm 1190. Đây là một địa điểm thu hút nhiều lữ khách tìm đến thả bộ trong khu vực rộng lớn của bảo tàng, nếu mỏi chân khách có thể ngồi nghỉ, thư giãn ngoài trời hay trong quán cà phê - Ảnh: L.Đ.T.
Chậm bước cùng thành phố đi bộ
Venice (Ý), thành phố được tạo dựng trên 117 hòn đảo, với 150 kênh đào, nước bao quanh nên có tên là “thành phố nước”. Nhưng cả Venice không có chiếc xe nào, muốn tham quan trong thành phố chỉ có đôi chân nên mới có tên “thành phố đi bộ”.
Từ nhà ga Santa Lucia bước ra đã nhìn thấy “đại lộ nước” (Grand Canal), cùng trạm “xe buýt dưới nước” (vaporetti) trước mặt. Mua chiếc vé 7 euro và theo xe - một phà lớn, chúng tôi làm một vòng, trước khi bắt đầu tour đi bộ, kéo dài đúng một buổi.
Từng xem nhiều phim, ảnh về Venice, ấn tượng đọng lại là những chiếc thuyền mũi cong truyền thống Gondonla, lướt nhẹ nhàng trên con kênh nhỏ, nước trong xanh. Còn giờ đây, trong mắt tôi hiện ra một bộ mặt khác của Venice.
Ngoài đường lớn ở sát đại kênh đào song bị đứt quãng, còn lại chỉ là những con đường nhỏ như hẻm ở nhà. Đường rộng 2-3m, thậm chí 1m cũng có, trải đá, chạy đan dọc trong khu vực trung tâm. Ở một số đường nhỏ có nhiều shop thời trang be bé, bày biện rất lịch sự, sang trọng và nếu soi về giá thì chi phí cả chuyến đi xuyên châu Âu của tôi có khi chỉ mua được... một tấm áo. Những ngôi nhà trên phố hẹp cũng rất nhỏ về bề ngang, nhưng được tô vẽ màu sắc rực rỡ. Nhiều ngôi nhà tô đậm thêm nét lãng mạn của thành phố bằng khóm cây xanh, chùm hoa rũ trên bancông, cửa sổ. Qua tìm hiểu được biết dù kinh tế thế giới vẫn còn suy thoái, những căn hộ be bé này vẫn có giá trên 10.000 euro/m2.
Thú vị nhất là vừa qua, vừa ngắm cầu Rialto. Cao 11m, dài chưa tới 50m, làm bằng đá trắng, được trang trí bằng nhiều gương mặt được chạm trổ với tuổi thọ trên 400 năm, Rialto nối liền hai bờ của kênh đào lớn. Đứng trên thành cầu nhìn xuống, nhìn vào, nhìn xa là có thể “tóm gọn” khung cảnh của Venice lãng mạn và kỳ ảo này: những con thuyền, những con tàu lướt trên sông nước mênh mang; những tòa nhà cổ kính, hoành tráng mấp mé chực chờ chìm trong nước, quảng trường rộng nằm sát kênh đào với nhà thờ, quán ăn, cà phê ngoài trời và thi thoảng những chú bồ câu lững thững dạo chơi...
Cứ mê mải ngắm nhìn và chạnh nhớ: ôi kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn của ta vừa được cải tạo, nâng cấp nhưng không biết đến khi nào có được gương mặt nước và khung cảnh xung quanh như thế này nhỉ?
Đâu rồi bảo tàng sôcôla?
Nghe nói ở Bonn (Đức) có Bảo tàng sôcôla lớn nhất nước Đức nói riêng và trên toàn thế giới nói chung, nên sau khi tham quan mấy điểm di tích ở Cologne xong, chúng tôi ra tàu trực chỉ Bonn. Để rồi vừa dạo qua nơi ở của nhà soạn nhạc cổ điển Beethoven xong, mới tá hỏa khi nắm lại thông tin: bảo tàng nằm ở Cologne. May là hai thành phố này cách nhau chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ ngồi tàu cao tốc. Lại nghe Bảo tàng sôcôla Cologne mang hình dáng một con tàu nằm bên bờ sông Rihne, nên cả nhóm cứ hỏi đường ra sông mà trực chỉ. Rihne xinh đẹp hiện ra trong trời chiều mới quyến rũ làm sao.
Người dẫn đường nhanh chóng mở bản đồ ra, à nó nằm tay phải, cách chừng 2-3km. Để cho chắc, anh tiến ngay đến một xe cảnh sát đậu gần đấy hỏi đường. Cảnh sát Đức trông nghiêm đến thế nhưng lại cười thật tươi và rất nhiệt tình, vừa đưa tay chỉ hướng, vừa xổ mấy câu tiếng Anh: qua hai cây cầu là tới thôi nhưng ở bờ bên kia sông.Thế là đi. Gặp cầu thứ nhất, sẵn đèn xanh qua bờ bên kia luôn cho tiện. Chao ôi, sông Rihne rộng chi mà rộng thế, đường dẫn lên cầu lại dài và dốc nên vừa đi vừa thở. Mất khoảng nửa giờ là đã đến bến bờ mơ ước. Thêm một lần hỏi đường lại, chớ nhìn trên bản đồ không ra nó nằm ở bờ bên nào cả. Người thứ nhất rồi đến người thứ hai đều trả lời như đinh đóng cột, kèm tay chỉ... qua bờ bên kia! Sông Rihne ơi, lần tái ngộ này sao thấy mi rộng khủng khiếp, rộng khiến từng bước chân như muốn khuỵu xuống.
Từ ngoài nhìn vào, con tàu sôcôla lộng lẫy thật, nhất là ở tầng trên nhìn qua lớp kính trong, thấy những thỏi kẹo to đùng, vàng chóe như những nén vàng ngày xưa. Đúng là bảo tàng sôcôla, vì đủ loại sản phẩm đa dạng, đẹp mắt, lại có cả biểu diễn quy trình sản xuất. Thật thú vị và ngọt ngào, đủ để quên chuyện chocolate ở bến bờ nào...
Tìm lại dấu xưa
TT - Theo những chuyến tàu đêm ngày, đến những thành phố lớn nhỏ, nhóm “ta ba lô” chúng tôi không thể nào bỏ qua những dấu xưa của châu Âu.
Đó có thể là những vùng đất lâu đời với những thành quách lâu đài xưa cũ. Đó cũng còn là những vết tích lịch sử của những năm tháng chưa hẳn đã xa...
Tại quảng trường nhà hát Dresden, du khách có thể gặp lại hình ảnh những bậc “vương giả” ngày trước đang dạo chơi - Ảnh: L.Đ.T.
Nhan nhản khu phố cổ
Lần đầu tiên đặt chân đến một khu phố cổ châu Âu- ở thành phố Frankfurt am Main (Đức), chúng tôi cảm thấy ... tê người. Những ngôi nhà cổ được gìn giữ gần như xưa (ấy là tôi đoán thế) với các đường nét kiến trúc đẹp không lẫn vào nay được. Quảng trường Romer rộng rãi, lót đá đen, từng bước chân vọng âm vang vui tai. Nhiều quán ăn, quán cà phê lộ thiên thật xinh xắn, dễ thương.
Giữa quảng trường có một tượng người khỏa thân (như nhiều tượng khác ở châu Âu) đặt giữa một vườn hoa nhỏ. Và bất ngờ từ trong một tòa nhà cổ to lớn bước ra một đôi vợ chồng vừa “bóc tem”. Bạn bè cầm mỗi người một cành hoa đứng hai hàng chào. Rồi những nụ hôn vợ chồng, bằng hữu trao nhau. Rồi chiếc xe hoa chạy kéo lê lóc cóc một dây lon rỗng phía sau...
Chẳng riêng Frankfurt, 18 thành phố ở châu Âu tôi qua đâu đâu cũng có những khu phố cổ hay quảng trường dễ thương đến nao lòng. Mỗi nơi một vẻ, như ở Prague (CH Czech), khu phố cổ Old Town mang nét đẹp vừa cổ kính vừa quý phái và toát lên dấu ấn độc đáo nhờ tháp đồng hồ thiên văn Astronomical... Chỉ có điều tình thiệt mà thưa, việc tiếp cận sâu các giá trị văn hóa ở những địa chỉ cổ thường phá vỡ kế hoạch chi tiêu của “ta balô”. Như đến Ý vào đấu trường La Mã Colloseum ngày nào, chỉ ngắm nhìn những tường đá không “lành lặn” cũng đã mất 12 euro...
Đi dưới rặng bồ đề
Buổi sáng cuối thu, chớm đông ở Berlin, thong thả rảo bước trên đại lộ Unter den Linden (dưới rặng cây bồ đề), bốn cái miệng không ngớt lời cảm thán về sự quyến rũ của một khung cảnh yên bình. Đại lộ có vỉa hè rộng lớn với đường dành cho người đi bộ, người đi xe đạp và đường dành cho...những hàng cây bồ đề chạy dài. Chút thu còn đọng lại trên cành lá những sắc màu đa dạng-xanh phớt, vàng nhạt lẫn đỏ thắm, như tô thêm nét đẹp thơ mộng cho con đường trứ danh này.
Ở một góc cuối đại lộ, cổng thành Brandenburg sừng sững hiện ra với sáu cột đá chính lớn, cùng tượng nữ thần chiến thắng Victoria trên cỗ ngựa tứ mã (Quadriga). Với số tuổi hơn 220 năm, từ lâu cổng thành này được xem là một trong những biểu tượng chính của Berlin, nên du khách cứ nườm nượp vào ra. Anh Stilwell - người duy nhất ngồi bán bưu thiếp và “đóng dấu visa” ngay giữa quảng trường kề sát cổng thành, nhìn tôi xác định quốc gia và bất ngờ tung ra câu hỏi lơ lớ “Khỏe không?”. Qua anh, chúng tôi được biết bức tường Berlin ngăn chia Đông Đức và Tây Đức trước đây cũng chạy ngang cổng thành này. Còn bây giờ?
Sau gần đúng một buổi, vừa đi ngắm thiên hạ, cửa hàng trên con đường mua sắm, vừa dừng uống cà phê, ăn nhẹ ở quán vỉa hè, vừa dò bản đồ và hỏi đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến được khu tưởng niệm Gedenkstätte Berliner Mauer trên đường Bernau vào lúc xế chiều. Tại đây chỉ còn lưu giữ một đoạn tường dài gần 1 km cũ kỹ, lỗ chỗ, lòi cả cốt thép bên trong. Kề liền bờ tường là một hàng cột thép nâu đỏ, dựng có khoảng cách rộng hẹp khác nhau để nhìn xuyên vào trong.
Lách qua hàng cột thép này, chúng tôi bước vào một sân cỏ rộng lớn như sân bóng. Đập vào mắt du khách là hàng trăm ảnh chân dung những người mà sự sống hay cái chết của họ liên quan đến bức tường chia cắt và tái hợp. Chúng tôi tò mò đến những cây cột lớn hình khối đặt gần đấy mới biết đó là những phòng trưng bày thu gọn. Chỉ cần đọc hướng dẫn, bấm số là du khách có thể xem nhiều tư liệu, hình ảnh, những thước phim video, có thuyết minh về những “dấu xưa” đã xảy ra trước đây ở hai phía bức tường...
Du khách xem ảnh những người đã chết tại khu tưởng niệm bức tường Berlin - Ảnh: Duyên Trường
“Leo gắng sức” cùng đỉnh cao Vatican
Nối đuôi dòng người đứng xếp hàng trên quảng trường rộng lớn của thành quốc Vatican, mất hơn nửa giờ chúng tôi mới tới cửa an ninh. Cũng giống như thủ tục khi vào phòng chờ máy bay, tất cả đồ đạc mang theo phải đưa qua máy soi.
Bước chân vào trong đại giáo đường thánh Peter, dù là người ngoại đạo, tôi vẫn cảm được không khí tôn nghiêm đang bao trùm không gian tĩnh lặng rộng lớn. Người người lặng lẽ qua lại, kẻ thì say mê, nhìn ngắm những bức tượng bằng đá cẩm thạch, những bích họa hoành tráng hoặc bỏ 2 đồng euro vào máy dập để có một mảnh kim loại nhỏ với biểu tượng của tòa thánh về làm kỷ niệm...
Sau màn tham quan nhẹ nhàng, nhóm chúng tôi bàn với nhau việc “chinh phục “đỉnh giáo đường. Theo số liệu ngay tại chỗ thì chiều cao mái bát úp với cửa trời trên mái là 138m, tổng cộng có 551 bậc thang lên, ai yếu sức thì dùng thang máy sẽ giảm bớt được 320 bậc.
Một khuyến cáo được đưa ra: những người có bệnh sử về tim, thần kinh yếu thì không nên thử sức mình. Điều này làm tôi nhớ cách đây vài năm, một lần đi khám tim mạch và được yêu cầu làm thử nghiệm “đạp gắng sức “. Hồi ấy tôi đã đạp đến mức sắp không còn thở nổi thì mới được dừng. Thôi thì cứ thử “leo gắng sức”, đến lúc hết leo nổi thì lại dừng. Thế là tất cả đồ đạc mang theo, kể cả áo ấm được cởi bớt cho vào balô, gửi lại một bạn trong nhóm - đã từng đến thành quốc này và leo đỉnh rồi, trông coi hộ để nhẹ người mà thử sức.
Lối đi lên đỉnh tháp giáo đường phần lớn là hẹp, với nhiều đoạn hình xoáy trôn ốc. Cứ bước đi lên, quay vòng vòng một lúc là hoa cả mắt. Muốn dừng lại đi xuống cũng không được vì bậc thang quá hẹp chỉ vừa đủ cho một người đi. Tôi phải vừa đi vừa dừng, liên tục ngoái đầu nhìn ngược về sau để khỏi chóng mặt. Cuối cùng cuộc “leo gắng sức” cũng đạt đích. Hành lang vòng cung trên chóp mái quá hẹp. Lố nhố người chen nhau nhìn hoặc chụp ảnh bên dưới và cũng một lượng người tương ứng dựa lưng vào tường...thở tự do liên hồi. Muốn di chuyển qua lại phải chen nhau mà đi. Dăm phút ngắn ngủi ngắm nhìn trời xanh và chụp ảnh khung cảnh hạ giới bằng điện thoại di động, tôi nhanh chóng tháo lui.
Xuống sân, chưa kịp hoàn hồn đã nghe bạn ở lại “dưới trần” thông báo: có một tin buồn! Mới quay qua quay lại thoáng cái đã bị chôm mất một balô. Tôi điếng người khi trong balô bị mất của tôi có máy ảnh và sổ tay ghi chép cuộc hành trình cả tuần qua. Tiếc cái tài sản giá trị này, tôi và cả nhóm đi lục từng thùng rác một, mong kẻ cắp chê quyển sổ không giá trị mà ném lại. Vô vọng!
Lủi thủi rời khỏi thành quốc Vatican và tự an ủi rằng: còn có nhiều người đồng cảnh như mình khi đến đây. Bởi theo một thông tin trên Bách khoa toàn thư thế giới, thành Vatican có tỉ lệ tội phạm trên đầu người thuộc hàng cao nhất thế giới!
Mái nhà cho người du lịch bụi
TT - Sau một ngày mệt nhoài vì cuốc bộ tham quan Dresden và ngồi tàu, 8 giờ tối chúng tôi đặt chân đến sân ga Berlin và lếch thếch đi tìm chỗ trọ. Trong đêm vắng lạnh, tiếng lốc cốc của vali kéo trên nền đá gợi nhớ âm thanh vang vang của xe ngựa trên đường ra chợ sáng tinh sương hay lúc chiều về ở quê nhà ngày xưa...
Tại những phòng trọ tập thể, khách phải ở ghép, không phân biệt màu da, giới tính và rất bất tiện về chuyện vệ sinh. Trong ảnh là phòng bốn người ở một nhà trọ gần ga Berlin - Ảnh: Duyên Trường
Khách sạn như nhà mình
Meninger, khách sạn mà chúng tôi đăng ký trước qua mạng, là một tòa nhà cao tầng nhưng chẳng có sao nào cả. Phòng nhỏ, sạch sẽ, không điện thoại, bố trí khá ngồ ngộ với... hai giường tầng đâu góc nhau. Với giá sinh hoạt đắt đỏ của châu Âu mà chỉ 14 euro/người, vậy là tốt rồi.
Trên tờ rơi quảng cáo của Meninger có hàng chữ The urban traveller’s home (tạm dịch Ngôi nhà đô thị dành cho du khách). Tôi chỉ có thể cảm hết ý nghĩa của cụm từ này vào sáng hôm sau, khi tính toán chuyện ăn sáng. Meninger có tổ chức ăn buffet, nhưng mỗi khách phải đóng thêm 5,9 euro.
Du lịch balô dè sẻn đến từng đồng một, nên bốn chúng tôi lấy mì gói mang từ Việt Nam sang, xuống dưới sảnh tìm xin nước sôi, nào ngờ được cô tiếp tân chỉ dẫn vào một căn phòng nhỏ y như ở nhà. Có bàn ăn, bếp, nồi niêu xoong chảo, chén đũa, mấy lọ gia vị... Cạnh bếp có tủ lạnh, mở ra thì thấy để sẵn jambon, phômai, bánh mì, yaourt, chuối kèm tờ giấy nhỏ: Mời dùng miễn phí. Đây chắc là của du khách nào mang theo dùng không hết nên để lại làm “công tác xã hội”?
Kề bên là một tủ giặt sấy quần áo, bỏ vào 5 euro là có thể giải quyết nhanh chóng những bộ đồ dơ! Thì ra ở khách sạn nhưng sinh hoạt cứ y như ở nhà mình.
Gõ Google, được biết châu Âu có rất nhiều nhà trọ (hostel) tạo điều kiện sinh hoạt y như ở nhà mình. Tiếc rằng Meninger lại là “hàng hiếm” trong suốt chuyến du hành. Một số nhà trọ, khách sạn bình dân khác mà chúng tôi đến ở đều không được kiểu “nhà mình”. Như ở Prague, khách sạn Louis Leger, chúng tôi phải kê khai, trình hộ chiếu; với Ferrarese ở Rome, hai sao hẳn hoi, ngoài 120 euro tiền phòng còn lấy thêm 2 euro/người gọi là thuế thành phố...
Phòng trọ đồng hương
Hai tấm đệm nhỏ dành cho ba gã đàn ông, một chiếc giường nhỏ dành cho quý bà duy nhất, một chiếc tủ đứng đặt quần áo và một cái bàn nước mini là đã chật kín căn phòng chưa đến 10m2. Muốn mở vali ra ư? Xin nhanh tay dựng một chiếc đệm lên! Muốn đi vệ sinh? Vui lòng bước ra ngoài, vào phòng kế bên và gõ cửa để tránh chạm mặt với người không quen...
Đó là phác họa về căn phòng trọ (thuộc khu 3 ngoại ô Paris) của bốn chúng tôi trong ba ngày đêm ở Paris. Do “đụng hàng” với một số anh chị ở Tiền Giang qua dự hội chợ, nên chỗ ở của chúng tôi bị thu hẹp chỉ còn bằng nửa. (Chút vui đính kèm: giá thuê phòng cũng giảm tương ứng). Phòng nằm trong một căn nhà có khuôn viên khá rộng rãi, với một diện tích lớn phía trước là sân. Phòng ở gia chủ cùng nhà bếp nằm bên dưới, còn lại ba phòng tầng trên dành cho thuê.
Chủ nhà là một cặp vợ chồng Việt kiều. Chồng tài xế, vợ làm nhà trẻ kiêm luôn quản lý nhà trọ không tên. Giá rẻ hợp lý (15 euro/người), giao tiếp dễ dàng, vui vẻ, nên nhiều dân Việt công tác hay du lịch balô thường tìm đến đây.
Những ngày ở Frankfurt, Đức chúng tôi cũng trọ tại nhà người Việt. Anh Tòa, dân Bình Phước, đi nấu ăn thuê, vợ là chị Thoa, người Hải Phòng, ở nhà chăm nom con cái. Thỉnh thoảng có mối quen giới thiệu, hai vợ chồng cho người Việt ở trọ, gọi là cải thiện kinh tế chút chút. Nơi trọ này rất là “nhà mình”. Phòng ở rộng rãi, ngăn nắp sạch sẽ, chẳng có sự “trộn lẫn giới tính”.
Không chỉ cho trọ, chị Thoa còn sẵn lòng nấu món ăn Việt theo yêu cầu, với chi phí đố kiếm đâu ra trên nước Đức. Hai vợ chồng đều vui vẻ, nhiệt tình và sẵn sàng hỗ trợ đồng hương khi có yêu cầu. Có hôm sau chục ngày đi bụi, mệt và ngán ngẩm thức ăn Tây, chỉ cần alô trước, về đến nhà đã có sẵn nồi cháo gà Việt Nam nghi ngút khói. Trở trời, viêm họng, khô da, hỏi một tiếng là có thuốc ngay...
Được biết những phòng trọ nặng tình đồng hương ở trời Âu giờ cũng kha khá. Có nơi lên mạng để quảng cáo, có nơi in card để đưa người ở trước giới thiệu người ở sau.
Một quán cà phê hè phố ở thành phố Cannes, Pháp - Ảnh: Duyên Trường
Tôm hùm “mai phục”
Tại các thành phố châu Âu mà chúng tôi đến, từ những quảng trường lịch sử rộng lớn cho đến những con phố nhỏ đi bộ đều có các quán cà phê ngoài trời. Những quán này bày biện khá lịch sự và chẳng hề bát nháo như quán lề đường của ta. Trong tour đi bộ, bao giờ chúng tôi cũng chọn loại quán này để ăn nhẹ hoặc uống cà phê kết hợp ăn trưa với “thực đơn” mua từ siêu thị mang theo. Thỉnh thoảng có những cuộc đi bộ, rồi tàu điện xe lửa nối tiếp nhau cấp tập khiến thời gian không cho gì vào bụng lên đến gần 20 giờ. Sau lúc ấy, thường chúng tôi lại vào quán hẳn hoi, mỗi người một suất theo kiểu Tây và xin thêm vài cái đĩa không để tạo thành một bữa ăn chung nhiều món như ở quê mình.
Sau cả chục ngày ăn uống theo kiểu du lịch bụi ở trời Tây, tôi mới thấm thía hai câu Đi Tây phải sống như ta/Để khi về nhà ta sống như Tây được ghi lại trong Vì cuộc đời là những chuyến đi của Hiên Bonnin Trần. Nhưng cuộc đời luôn ẩn chứa nhiều bất ngờ nên có lúc đi bụi mà cũng ăn sang.
Đó là giữa tour đi bộ thành Venice, chúng tôi dừng bước để ghé vào một quán ăn - cà phê ngoài trời khá dễ thương. Đã 16 tiếng đồng hồ, tính từ lúc lên tàu ở Vienna, chúng tôi chưa có gì bỏ bụng nên quyết định ăn cho đầy đủ. Một xà lách trộn, một khoai tây - bò và một spaghetti hải sản mà chúng tôi chỉ nhìn thấy hình quảng cáo trước quán (không thấy giá), có để những con sò đen rất lạ.
Tiết kiệm, gọi ba món dùng chung cho bốn người. Món hải sản dọn ra, chia nhau xơi trước những con sò đen bên trên. Kế đến là spaghetti. Nhưng chỉ một gắp đũa đầu tiên là phát hiện cái đầu tôm nhọn nằm ẩn khuất dưới những cọng mì. Trời ơi... một chú tôm hùm bị xẻ đôi nằm chìm bên dưới. Dù chú ta thuộc dòng họ tôm hùm khiêm tốn về vóc dáng, nhưng cứ “hùm” là nghe đã đe dọa túi tiền rồi.
Khỏi nói thêm gì về mặt mũi của những nhà “ta balô” lúc này. 80 euro riêng cho đĩa mì Ý hải sản có thể sẽ làm tăng thêm sự nể trọng khách Việt Nam ở anh bồi bàn, nhưng sẽ làm teo tóp lại những bữa ăn kế tiếp.
Dù sao thì Venice ơi, với chú “tôm mai phục” này, bạn đã tạo thêm một ấn tượng nhớ mãi cho chuyến du lịch bụi. Chuyến du lịch mà chúng tôi chỉ mất gần 1.000 euro/người cho 12 ngày dùng xe lửa đi 18 thành phố ở châu Âu. Cái giá đó tôi không dám chắc là có rẻ hơn so với đi xe hoặc máy bay không. Chỉ có thể nói rằng với xe lửa kết hợp đi bộ, chúng tôi đã cảm thấy là đã có được lợi thế hơn trong việc tiếp cận và cảm nhận phong phú nhịp đời cùng cảnh quan châu Âu.
TTO - Được mệnh danh là hòn ngọc của biển Aegean, Izmir thật tuyệt để du khách có thể đi dạo trên con đường rộng thênh thang sát biển, hòa vào nhịp sống bình dị của người dân địa phương và có thể mua sắm đủ loại hàng hóa với giá cả cực dễ chịu trong các khu chợ khổng lồ...
Nhâm nhi cà phê trong lòng phố chợ Kemeraltı - Ảnh: HOÀNG HẢI
Mỗi vùng đất Thổ Nhĩ Kỳ lại có nét quyến rũ riêng biệt, không lẫn vào nhau. Ở Istanbul là quần thể di sản đồ sộ của nhiều tầng văn hóa, các thời kỳ lịch sử. Ở Cappadocia là vùng núi non kỳ thú, trong khi Antalya êm đềm, tĩnh lặng. Còn Izmir - thành phố cảng lớn thứ hai và đông dân thứ ba - lại rất đỗi thanh lịch, vui tươi, là thiên đường mua sắm không dễ bỏ qua.
Cổ và kim
Chúng tôi bắt đầu chuyến tham quan thành phố Izmir từ khách sạn nhỏ trong khu phố cổ ngay sau nhà ga chính. Ngõ ngách đan xuyên vào nhau, ngoằn ngoèo. Đôi lần hỏi đường chỉ để biết hướng ra đại lộ ven biển, còn sau đó "rút kinh nghiệm", cứ nhìn theo các tháp cao mà di chuyển trong lòng phố cổ. Người lễ tân khách sạn quả quyết chỉ chừng 10 phút đi bộ thôi.
Trời oi ả vì hơi nước của biển khiến thời gian ra đến cảng lâu hơn dự kiến. Mà cũng bởi quá nhiều họa tiết trên các bancông, hàng hiên nhà thu hút ống kính máy ảnh. Bởi nấn ná bên các xe thồ bán hoa quả tươi, các loại hạt dẻ, hạt phỉ. Bởi tán chuyện bằng tiếng Anh với lũ trẻ con vừa tan học...
Các khu phố vuông vức như bàn cờ phủ đầy các khối nhà cao tầng hóa ra xây dựng trên nền móng của cả một kho tàng khảo cổ, dưới đất đều là các báu vật cổ. Lịch sử thành phố 8.500 năm phát lộ ở nhiều khu vực. Vẫn còn nhiều những phần tường thành, tường lâu đài, tháp cổ, cột đá đồ sộ dù một số tượng và hiện vật quý đã được khai quật và chuyển về trưng bày trong bảo tàng.
Tháp đồng hồ biểu tượng của Izmir duyên dáng trên quảng trường trung tâm - Ảnh: HOÀNG HẢI
Bờ đá ven biển là nơi gặp gỡ của thanh niên Izmir - Ảnh: HOÀNG HẢI
Chờ mua nước ép trái cây tươi trong phố chợ - Ảnh: HOÀNG HẢI
Con đường dài xuyên qua trung tâm sầm uất Alsancak cho khách thăm quan thỏa thuê ngắm nhìn những ngôi nhà đủ phong cách. Chiến tranh liên miên, thảm họa động đất cũng chừa lại cho Izmir rất nhiều công trình cổ còn nguyên vẹn.
Đi về phía nam để được đến quảng trường Konak, địa điểm trung tâm như trái tim của thành phố. Tháp đồng hồ bằng đá duyên dáng hiện ra dưới nắng Địa Trung Hải. Biểu tượng của Izmir được xây dựng năm 1901 nhân kỷ niệm 25 lễ đăng quang của Sultan Abdul Hamid II. Chiếc đồng hồ trên tháp là một món quà từ vua Đức Wilhelm II ghi dấu tình hữu nghị Thổ - Đức.
Đằng sau quảng trường là khu chợ lịch sử Kemeralti. Người địa phương cũng như khách du lịch dễ dàng đánh mất chính mình trong mê cung của các ngõ hẻm tràn ngập hàng hóa, gia vị và bị cuốn vào không khí mua sắm tấp nập trong lòng chợ. Nhưng cũng khó lòng bỏ qua công trình kiến trúc lớn nhất là thánh đường Hisar có tuổi thọ hơn bốn thế kỷ nằm ngay rìa khu phố chợ.
Cuộc sống bình dị bên bờ vịnh Aegean
Bước chân vào phố chợ Kemeraltı là một thách thức cho tất cả giác quan. Hàng trăm màu sắc thậm chí không có trong bảng màu họa sĩ, đủ kiểu hình dạng, vô số mùi vị và hỗn hợp âm thanh ùa lấy bạn. Sẽ có chút bối rối cho khách lạ, không biết xem quầy nào trước. Sách cổ, đồng hồ, đồ trang sức, quần áo, khăn mũ, lụa là, thảm len, đồ da, rau quả tươi, gia vị, hạt khô, khu ăn uống ẩm thực… với nguồn cung ứng không giới hạn. Nếu bạn ngần ngại chuyện quá cân hành lý, vậy hãy chỉ mua vài bịch quả vả và nho khô ngọt đậm đà vị nắng Địa Trung Hải.
Người dân không vội vã mua bán, không tranh giành khách, chỉ mỉm cười lịch thiệp với dòng người qua lại. Cả những gia đình đang trải khăn ăn bữa trưa dã ngoại trên thảm cỏ xanh và ngắm cảnh biển sóng dập dờn ngoài xa cũng hồn hậu mời khách cùng dùng bữa. Trẻ em chơi bóng, cha mẹ nói cười chuyện trò, những cặp đôi dạo bước tận hưởng ánh nắng chan hòa.
Chúng tôi cứ thế để đôi chân mình trôi đi trên con đường ven biển rộng lớn trồng cọ xanh dài đến 6km xuyên dọc đại đô thị 3 triệu dân này.
Cảnh thành phố Izmir nhìn từ trên cao - Ảnh: HOÀNG HẢI
Khu di tích lịch sử khảo cổ học Agora - Ảnh: HOÀNG HẢI
Thánh đường Hồi giáo Hisar - công trình kiến trúc quan trọng bậc nhất của Izmir - Ảnh: HOÀNG HẢI
Thánh đường Hồi giáo Yali và tháp từ thế kỷ 18 sử dụng sắt và chì trong khi xây dựng nhằm chống động đất - Ảnh: HOÀNG HẢI
Một người nhạc công đang say sưa chơi Bağlama (đàn ghita kiểu Thổ), tiếng hát da diết hòa cùng tiếng đàn tình cảm, có lẽ là một bài dân ca về tình yêu và đôi lứa đang yêu. Đôi người dừng lại thả tiền vào chiếc mũ đặt dưới chân người nghệ sĩ đường phố. Vài xe bán lạc rang, nước mát đỗ dưới bóng cây. Dăm người bán trà bạc hà dạo bê khay ly trên tay, miệng rao: Ai trà đường nào...ooo...o!
Thường người ta chọn đến thăm một thành phố để chiêm ngưỡng danh thắng, di tích, đền đài nhưng ở Izmir chúng tôi thấy dễ chịu lắm vì không ngồn ngộn, dày đặc các kỳ quan, di sản mà có dịp thong thả tận hưởng và hòa mình vào nhịp sống bình dị, yên ả của người dân địa phương.
Cũng xếp hàng đợi mua kẹo dẻo Lokum trong tiệm đồ ngọt đông khách. Chờ tới lượt được phục vụ tách cà phê kiểu Thổ không lọc bã mịn thơm phưng phức. Kiên nhẫn chờ nhận các gói hạt thông, vả khô, nhân hạt dẻ cười gói ghém cẩn thận còn thắt nơ lụa... Và đắc ý vì đã xếp Izmir rất hợp lý là chặng cuối trong hành trình trên đất Thổ!
“Với cộng đồng khách du lịch toàn cầu thì thủ
phủ của hòn đảo lớn nhất Ý quá nổi tiếng vì lịch sử hàng nghìn năm với
các công trình kiến trúc còn bảo tồn rất tốt…”
.
Muốn tra thời tiết thành phố Palermo của Ý thì phải chú thích thêm sau
dấu phẩy, Sicilia để khỏi nhầm với Palermo ở Mỹ hay là ở Colombia.
Với cộng đồng khách du lịch toàn cầu thì thủ phủ của hòn đảo lớn nhất
Ý quá nổi tiếng vì lịch sử hàng nghìn năm với các công trình kiến trúc
còn bảo tồn rất tốt, những phong tục truyền thống đẹp đẽ, nếp sinh hoạt
đời thường sinh động và được biết đến cả vì tai tiếng nhiều thập niên
trước gắn với nạn mafia.
Nhà hát đẹp nhất nhì nước Ý Teatro Massimo.
Mới ngồi chờ trong sảnh nối chuyến đi Palermo tại sân bay Roma, xung
quanh náo nhiệt dân Sicilia trở về nhà phần đông ăn mặc xoàng xĩnh, tay
cầm hộp bánh ngọt cỡ lớn mang về làm quà, bỗng thấy có vẻ như mình đang
sắp “dấn thân” vào một xứ sở khác hẳn với nước Ý đỏm dáng, trau chuốt. Ừ
nhưng chỉ có một cuối tuần tại Palermo thôi mà, đến cho biết thành
phốấy hình hài ra sao, cuộc sống thế nào chứ cứ chỉ “nghe nói thế…” thì
khó hình dung cụ thể.
Chiêm ngưỡng kiến trúc cổ
Palermo không đem lại cảm xúc dạt dào cho khách thăm từ cái nhìn đầu
tiên.Ồn ào, lộn xộn, nhiều khối nhà cũ kỹ xuống cấp thậm chí một số khu
phố hoen gỉ, tồi tàn chẳng khác gì khu ổ chuột, giao thông hỗn loạn, rác
rến vương vãi và những điều khó hiểu ẩn giấu đằng sau hoạt động ngầm
lẫn công khai của hệ thống băng đảng gia đình.
Thế nên khách thăm nên tiếp cận Palermo thật thong thả và kỳ nghỉ cần
kéo dài ít nhất là một cuối tuần với ba ngày hai đêm. Khi đã vào trong
nhà thờ cổ kính, ngước mắt nhìn lên vòm trần phủ đầy các mảng ghép
mosaic mạ vàng lóng lánh, bạn sẽ thấy không còn có kiệt tác nội thất
mosaic nào đẹp hơn thế nữa.
Quảng trường Pretoria đẹp lộng lẫy
Từ từ chiêm ngưỡng, khám phá các công trình kiến trúc trải qua ba thời
kỳ hoàng kim của thành phố: Byzantine, Ả Rập, Norman và lộng lẫy phong
cách baroque, người ta dần ngỡ ngàng trước kho báu Palermo.
Phần đông du khách hay tìm đến trước tiên khu quần thể kiến trúc đồ sộ
trên đại lộ Via Vittorio Emanuele để có cảm giác choáng ngợp trước quang
cảnh quảng trường rộng lớn sừng sững nhà thờ Chính nguy nga, bảo tàng
Diozesano kế bên.
Rồi đi thêm chút đến cung điện Normanni, một trong những cung điện đẹp
nhất nước Ý, một tuyệt tác kiến trúc của người Norman. Tất nhiên không
thể bỏ qua nhà nguyện Palatina ở đấy để thán phục trước những vòm trần,
mảng tường phủ kín mosaic phong cách byzantine.
Một màu vàng rực rỡ lan tỏa ánh lấp lánh diệu kỳ từ các mảnh ghép mosaic
ấn tượng mạnh tới mức ra đến Cổng Mới (Porta Nouva) chốt cuối của đại
lộ mà tâm trí vẫn ngập ánh vàng rực rỡ ấy.
Nhà thờ Chính của Palermođồ sộ đứng trên quảng trường rộng thênh thang.
Nhưng để làm quen dần với Palermo, có lẽ nên bắt đầu chuyến tham quan
trong kỳ nghỉ cuối tuần từ nhà hát Teatro Politeama, thong thả dạo bộ
trong trung tâm thành phố hơn 800 ngàn dân, băng qua nhà hát lừng danh
Teatro Massimo chụp ảnh ngoại cảnh.
Chặng dừng đầu tiên ở ngã tư Quatro Canti, điểm giao cắt giữa phố
Maqueda với đại lộ Vittorio Emanuele. Quảng trường nhỏ này đầy ắp các
tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp.
Tượng và phù điêu đường nét tinh tếở mặt tiền các tòa dinh thự bốn góc
phố được sắp xếp đối xứng nhau đúng phong cách baroque đặc trưng. Dòng
xe cộ lưu thông trên hai tuyến phố chính này ngày ngày xuôi ngược tấp
nập xuyên qua không gian kiến trúc lâu đời.
Quảng trường Pretoria và đài phun nước Pretoria gần đó cũng khiến người
ta nán lại vì các cụm tượng bằng đá cẩm thạch trắng, những bức tượng và
phù điêu bằng sa thạch ở các tòa nhà bao quanh quảng trường. Ngay sát
ngã tư Canti ồn ào náo nhiệt là thế nhưng không gian quảng trường này
lại thoáng đãng, yên ả lạ.
Khách tham quan dễ hoa mắt bên trong nhà thờ San Giuseppe dei Teatini (ngã tư Canti).
Nếu muốn lánh khỏi bầu không khí ồn ã nhiều khói xe cộ một lúc thì có
thể vào trong các nhà thờ ngay khu trung tâm phố cổ này. Người ta vẫn
thường nói, đến Ý mà không vào trong một nhà thờ hoành tráng thì chuyến
đi thật là chưa trọn vẹn.
Nhà thờ San Giuseppe dei Teatini (thế kỷ XVII) ở ngã tư Canti khiến bạn
ngỡ ngàng khi chiêm ngưỡng phần bên trong. Nhà thờ La Martorana (thế kỷ
XII) ở quảng trường Bellini còn làm bạn thậm chí choáng váng trước nội
thất lộng lẫy dát toàn bằng mosaic.
Một buổi chiều thứ Sáu xem ngần đó công trình kiến trúc là quá no nê
rồi, vậy nên sẽ để dành việc thăm thú phố xá cổ kính có đôi khi khiến ta
liên tưởng tới hình ảnh của thủ đô Havanna, Cuba và đi thăm các bảo
tàng, dinh thự khác vào ngày thứ Bảy.
Ngã tư Quatro Canti nổi tiếng với các ngôi nhà theo phong cách Baroque trang trí cầu kỳ và đối xứng nhau.
Làm quen với nhịp sống địa phương
Tuy là thành phố cảng, nhưng khó nhìn thấy biển ở khu vực trung tâm nơi
tập trung chủ yếu dân cư. Không đại lộ ven biển, không có mùi mặn mòi do
gió biển thổi sát bờ, không bóng dáng hải đăng, thuyền chài… nhưng hơi
thở đại dương vẫn đầy ắp. Đấy là khi ra chợ.
Người Sicilia vẫn thích đi chợ truyền thống. Cũng có lẽ phần nào do nghề
cá và trồng trọt rất phát triển trên đảo, nhu cầu tiêu thụ cá tươi mới
đánh bắt buổi sớm, rau quả mới hái thường xuyên và ổn định.
Chợ thường tấp nập vào buổi sáng, đến trưa đã vãn dần và chiều thì thưa
hẳn, sạp hàng bán đồ tươi giảm quá nửa. Khu bán cá, hải sản không ê hề
như ban sáng nhưng vẫn đầy đủ những lát cá kiếm đỏ hồng, cá ngừ đại
dương khổng lồ đỏ sẫm, cua ốc mực sò…
Chợ ngoài trời gắn liền với đời sống thường nhật của người dân Palermo.
Nếu đi chợ sáng sẽ có cơ hội húp hàu tươi rưới nước chanh đánh soạt,
ngọt lịm và mát lạnh, khoan khoái vô cùng. Nhum biển thì ngầy ngậy, mực
tươi và bạch tuộc ướp gia vị nướng ngay tại chỗ trên than hoa thơm phưng
phức.
Trong khi chờ món của mình có thể ngó nghiêng, tham gia vào màn đối đáp,
hát rao mời chào của những người bán hàng bên cạnh, không khí rất vui
nhộn.
Thứ Bảy đan xen tham quan và mua sắm, kỳ nghỉ của bạn sẽ lý thú hơn
nhiều. Cũng giống như phố cổ ở Hà Nội và Sài Gòn, nhà mặt phố đều là cửa
hàng cửa hiệu. Giá cả mềm mại hơn rất nhiều so với các thành phố khác
của Ý và không khó tìm được đồ độc đáo do thợ thủ công địa phương chế
tác.
Nhưng để chắc chắn tiền mua hàng của mình không bị phần nào chui vào túi
các băng nhóm mafia, nên tìm đến các cửa hàng hưởng ứng phong trào
Addiopizzo (phản đối nộp tiền bảo kê) có khoảng 400 cửa hàng, cửa hiệu
đã được đánh dấu trong bản đồ du lịch thành phố, phát miễn phí ở Trung
tâm thông tin du lịch nằm trên quảng trường Castel Nouvo.
Sáng và tối ở Palermo.
Ám ảnh về chuyện băng nhóm tại Palermođến nỗi đi mua kem cũng tự hỏi bao
nhiêu muỗng kem thuộc về Cosa Nostra và đám tay chân. Nhưng những đám
khói thức ăn nóng sốt cùng mùi gia vị Địa Trung Hải nồng nàn đã xua đi
hết những băn khoăn nghi ngại nửa vời của du khách thông thường.
Mối quan tâm ăn gì, ở đâu có khiến bạn nhăn trán nhíu mày tra cứu ở địa
danh khác trên thế giới, thì trái lại tại Palermo không ai coi đấy là
vấn đề phải suy nghĩ. Hàng quán khắp nơi, đủ phong cách và mức giá tiền.
Có đủ món ăn các quốc gia bên bờ Địa Trung Hải, từ couscous cơm ngô tấm
nấu cùng hoa nghệ tây của Bắc Phi, kebab thịt nướng của Thổ Nhĩ Kỳ,
salad Hy Lạp tới những món trứ danh của người Ý như mì dẹt với sò
vongole, cơm risotto hải sản thơm ngon, cá kiếm nướng cả khoanh, sườn
cừu, tôm hùm,… uống với vang trắng, vang đỏ các nhà tự nấu.
Đường phố chật hẹp ở thành phố khoảng 800.000 dân của Sicilia.
Ngày Chủ nhật trước khi rời khỏi Palermo, chạy ù lên núi Monte
Pellegrino (606 mét) tại bờ bắc của vịnh để ngắm thành phố từ trên cao.
Đại văn hào người Đức Goethe cũng đã từng lượm hóa thạch cho bộ sưu tập
của mình ở đây.
Với người muốn để dành khám phá tiếp Palermo lần khác, ngày cuối này đi
xe bus đến thị trấn Monreal cách đó chục cây số chiêm ngưỡng nhà thờ to
lớn phủ kín các bức họa bằng mosaic dát vàng lộng lẫy.
Thật ra, một cuối tuần ở Palermo ngắn ngủi lắm! Vừa mới thư thả ngắm
nghía, bắt đầu hơi quen đường đi lối lại từ khách sạn tới các điểm tham
quan chính thì đã đến ngày chia tay. Có lẽ lần sau sẽ sắp xếp một kỳ
nghỉ cuối tuần kéo dài e là mới tạm hài lòng!
Minh Lý- Du Nhân/DNSGCT
Đến Sicilia không để gặp “bố già”
TT - Nhắc đến hòn đảo lớn nhất nước Ý, chắc chắn từ “mafia” sẽ xuất hiện ngay trong ý nghĩ của bạn. “Lỗi” chính thuộc về... Mario Puzo sau khi cho ra đời tiểu thuyết Bố già. Nhưng Sicilia không chỉ có vậy...
Phố biển Cefalu xinh tươi trong nắng - Ảnh: Nam Vinh
Mario Puzo đã tạo ra nhân vật trùm mafia siêu đẳng đến mức ai nấy đều ấn định vị trí địa lý của ngôi làng nhỏ Corleone như là xứ sở quê nhà mafia cả đảo Sicilia. Nhưng không chỉ Mario Puzo gây ra những hiểu nhầm về làng Corleone, dù trên đảo có rất nhiều chi tiết nhắc nhớ rằng nạn băng nhóm đã nhiều lần khuấy đảo, xáo trộn đời sống dân Sicilia.
Marlon Brando có lỗi!
Kiến trúc ở Sicilia là bản tổng hòa phong cách của những nền văn minh lớn, là giao điểm của các nền văn hóa Địa Trung Hải, từ những ngôi đền Hi Lạp cổ đại, lâu đài Trung cổ, cung điện Ả Rập, nhà thờ Baroque, phố xá, dinh thự kiểu La Mã, Normans, Byzantine, Pháp, Tây Ban Nha và Ý. Sicilia không phải là miền đất đặc Ý và câu hỏi “vậy đặc trưng của Sicilia là gì?” vẫn là mối băn khoăn của nhiều người. Dù lái xe nhiều vòng dọc ngang đảo, dù di chuyển bao lần trên đường sắt ven biển, dù leo đủ ba ngọn núi lửa lừng danh. Dù ở khắp chốn từ Palermo, Cefalu, Taormina, Segesta, Siracusa, Agrigento, Noto, Catania hay các đảo nhỏ ngoài rìa. Dù đã nếm vị ngọt khác thường của cà chua bi trồng trên đất núi lửa, đã nhấm muối biển Salina, dù ăn bao đĩa risotto thơm phức hay nhìn vào biểu tượng người ba chân trên nền cờ hai màu vàng đỏ của Sicilia phần phật khắp nơi cũng khó mà đưa ra được một câu đúc kết hoàn hảo. Nhất là với người mới lưu lại trên hòn đảo đặc biệt này hai tuần.
Lại cần thêm nhiều kỳ nghỉ hai tuần nữa chăng?
Mới hạ cánh xuống sân bay thành phố thủ phủ Palermo đã cảm thấy chút chộn rộn khi nhìn thấy dòng chữ “Chào mừng quý khách đến sân bay quốc tế Falcone-Borsellino”. Hẳn mọi người sẽ nhớ đó là tên hai thẩm phán Falcone-Borsellino đã dùng cả mạng sống của mình quyết liệt chống nạn mafia vào thập niên 1980. Nhưng người ta vẫn bảo cả tài tử gạo cội Marlon Brando lẫn Al Pacino đều có lỗi trong việc làm lu mờ một loạt bộ phim kinh điển khác lấy bối cảnh ở Sicilia như Stromboli (1949), Con báo (1963), Kaos (1984), Cinema Paradiso (1988), Người đưa thư (1994), thậm chí cả phim về trùm mafia có thật Salvatore Giuliano (1961) khét tiếng tàn bạo nhưng được xưng như anh hùng bởi phong cách cướp của người giàu chia cho người nghèo!
Dù vậy, nghe mấy khách Đức trong phòng ăn sáng khách sạn nơi chúng tôi ở bày tỏ lo ngại khi đến Palermo (vốn được coi là đầu não của các vòi bạch tuộc mafia) chúng tôi vẫn buồn cười. Ra đến bến xe buýt, mới chạy đi mua vé đã có hai người khả nghi bám theo, ra chờ xe chừng 10 phút thêm một tốp khả nghi khác và khi xe buýt đến trễ cả nửa tiếng thì tôi đã đếm được đúng 16 tay móc túi lảng vảng quanh đó. Nhưng mấy “tép riu” bát nháo này chắc chắn không phải là những mafiosi thứ thiệt! Lý do: từ trước khi đến Sicilia, tôi đã không tin các “bố già” sẽ đi nhan nhản ngoài phố với chữ khắc trên trán “tôi là mafia” cho bàn dân thiên hạ hay bởi chuyến bay chật kín và hàng loạt phòng khách sạn chúng tôi hỏi đã được đặt cho kỳ nghỉ hai tuần.
Ngắm núi lửa bắn pháo hoa
Mùa hè tuyết vẫn lấp lánh trên núi lửa Etna hoạt động mạnh nhất châu Âu cao 3.350m nổi tiếng với biệt danh “Con quái vật Etna”. Năm nay “quái vật” phun trào mấy đợt liền nhưng không gây tổn thất nghiêm trọng và dân tình được dịp chiêm ngưỡng ngọn núi đỏ rực dung nham, nhìn từ Địa Trung Hải trông cứ như một cây thông Giáng sinh gắn đèn đỏ. Những người muốn trải nghiệm cảm giác đi trên đám sỏi núi lửa vẫn còn ấm một khi đã bắt đầu tour với người dẫn đường có giấy phép, khám phá Etna từ độ cao khoảng 2.500m đều cố leo càng gần đỉnh càng tốt.
Nhưng Etna không phải lúc nào cũng phun lửa, quái vật ngủ vùi quanh năm, chỉ để những hố phun âm ỉ khói. Vì thế, muốn xem núi lửa bắn pháo hoa thì đến đảo Stromboli, đi ra biển bằng tàu thủy, như diễn viên nổi tiếng thế giới Ingrid Bergman được đạo diễn Roberto Rosselini mang ra đảo cùng với tình yêu mới để làm nên bộ phim kinh điển Stromboli năm 1949. Những tiếng sấm ì ầm vọng đến phía bờ có dân sống liên tục ngay cả khi trời quang nắng ráo. Ấy là sấm của núi lửa.
Chiều tà bắt đầu leo lên sườn núi phía bên kia, tiếng sấm nghe được càng lúc càng dày hơn, rõ hơn. Và khi lên tới độ cao khoảng 900m đã thấy miệng núi lửa phun cả cột sỏi đất dung nham bắn tung lên trời kèm những quầng khói đen. Thời điểm “blue hour” được các tay máy ưa thích, lúc mà bầu trời chạng vạng sẽ có sắc xanh thẫm trên ảnh, là khi màn trình diễn pháo hoa của núi lửa Stromboli hiện ra mê ly nhất. Cứ khoảng 15 phút lại có một đợt phun trào, hàng đoàn du khách kiên nhẫn chờ dọc sườn núi, mê mải ngắm thiên nhiên kỳ thú.
Khám phá “quái vật” Etna - Ảnh: Nam Vinh
Săn cá kiếm... ngoài chợ
Vào thời Archimedes (ông quê ở thành phố Siracusa, Sicilia) chắc chắn không ai nghĩ đến chuyện làm cầu nối Sicilia với đất liền. Ngày nay cây cầu dài hơn 3km bắc trên eo biển Messina mệnh danh “vùng hút chìm” hứa hẹn tạo quang cảnh kiến trúc ngoạn mục đã thành thực tế trước mắt, nhưng cách đi săn cá kiếm của ngư dân Sicilia vẫn như thuở trước Công nguyên. Những tay kình ngư lão luyện vẫn dùng thuyền có tháp quan sát cùng mũi lao móc dài hàng chục mét để đâm cá và vẫn mê tín như xưa, không cho người lạ, đặc biệt phụ nữ, lên thuyền đi săn. Không có cơ hội, chúng tôi đành đi “săn” cá kiếm ngoài chợ. Nhưng đi dạo một vòng chợ mà tay chân đã rạo rực, chỉ ước có cái bếp nào cho mình để mua ngay cả mớ nguyên liệu tươi roi rói, nhảy tanh tách và xanh mỡ màng trên các quầy cá tôm, rau củ quả để thỏa sức chế biến.
Sicilia ngày trước, hôm nay và mai sau cũng vẫn luôn là vùng đất màu mỡ, trù phú. Một màu xanh um của cây cối bao trùm cả đảo. Ngay dọc những tuyến du lịch đi bộ hai bên đường cũng phủ đầy thảo mộc, gia vị và các lùm bạch hoa lấy nụ nguyên liệu trong rất nhiều món ăn truyền thống Sicilia. Đi tàu hỏa sát bên biển khơi xanh thẳm, bên kia là các làng mạc, thị trấn nhà cửa lô xô nhiều màu đẹp mắt trên núi. Ga nào dừng lại cũng có điểm tham quan, những phố biển cheo leo trên đỉnh núi san sát các cửa hiệu đồ thủ công đẹp đẽ và đi vài con đường thoai thoải lại xuống bãi cát mịn màng.