Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch Micronesia. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch Micronesia. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Tập tục tình dục kỳ lạ: Ở nơi số đo 3 vòng chả có ý nghĩa

TTO - Trái ngược với nhiều nơi trên thế giới, khi nói về giới tính tại Chuuk, người ta không nghĩ đến bộ phận sinh dục nam mà dành mọi quan tâm, ham muốn, kể cả tự ti mặc cảm, cho bộ phận sinh dục nữ.

Tập tục tình dục kỳ lạ: Ở nơi số đo 3 vòng chả có ý nghĩa - Ảnh 1.
Đội vũ công trên đảo Chuuk - Ảnh: AFP
Nằm về phía tây Thái Bình Dương và phía bắc quốc gia Papua New Guinea, nhóm 16 đảo thuộc quần đảo Chuuk hiện nay thuộc chủ quyền Liên bang Micronesia. 
Quần đảo này được người phương Tây tìm ra vào năm 1528 và khi đó tại đây ngự trị một xã hội theo chế độ mẫu hệ gồm nhiều bộ tộc cùng gia đình là anh chị em chung huyết thống.
Chiếc búa Chuuk
Trái ngược với nhiều nơi trên thế giới, khi nói về giới tính tại Chuuk, người ta không nghĩ đến bộ phận sinh dục nam mà dành mọi quan tâm, ham muốn, kể cả tự ti mặc cảm, cho bộ phận sinh dục nữ. 
Đàn ông Chuuk không hề để ý đến khuôn mặt xinh đẹp của phụ nữ, họ không mảy may trước một vòng eo thắt lưng ong hay một cặp mông căng tròn, mà đối với nam giới, đó chỉ là môi âm hộ. Nhất là môi nhỏ, sao cho phải càng dài càng tốt để làm tăng khoái cảm. 
Nhà nhân loại học người Tây Ban Nha Beatriz Mora Ledesma đã từng sống chung tại đây trong suốt thập niên 1990 và ông đã đưa ra những mô tả khá thú vị về cái gọi là "tình yêu theo kiểu Chuuk".
Tập tục tình dục kỳ lạ: Ở nơi số đo 3 vòng chả có ý nghĩa - Ảnh 2.
Thiếu nữ trên đảo Chuuk - Ảnh: AFP
Ngay từ tuổi thơ, các bé gái Chuuk đã tìm mọi cách để kéo dài môi âm hộ. Các bà mẹ thì sử dụng nhiều phương cách khác nhau như dùng đàn kiến, lấy san hô hay lá ngứa để làm bỏng rát gây viêm nhẹ lên phần âm hộ của con gái rồi sau đó dùng mọi cách để kéo dài phần này ra. 
Bé gái thì có thể ngồi hàng giờ đồng hồ để mân mê môi âm hộ, thậm chí đeo vòng vào đó để kéo chúng dài ra, có khi đạt đến kích thước của một bàn tay. Màu đỏ thẩm của vùng này cũng là một yếu tố được quan tâm đặc biệt.
Trên quần đảo Chuuk, việc quan hệ tình dục trước hôn nhân không bị cấm. Trinh tiết là chuyện hoàn toàn không có ý nghĩa gì đối với người dân ở đây. Mà ngược lại, các bà mẹ còn kiếm cho con gái một người tình cũ "giàu kinh nghiệm" để dạy cho bé thuần thục chuyện gối chăn. 
Tương tự, một ông chồng cũng có thể đề nghị vợ mình ăn nằm với một người em trai để thỏa mãn. Nhưng điều kiện duy nhất để được hành sự, là tất cả phải được thực hiện trong "bóng tối", tức là không được có người thứ ba nhìn thấy, và đó phải là một người quen, người tình hay chồng. 
Khi đó, người nam sẽ dẫn bạn tình vào một nơi hẻo lánh trong rừng, hoặc cũng có thể là đến nhà cô ta, nhưng phải qua đêm mà không được cài then chốt cửa. 
Nguyên tắc trên đời là: ăn vụng thì phải ăn nhanh! Do đó, mục đích của người nam là làm cho bạn tình thăng hoa nhanh chóng nhất có thể. 
Và họ đã cậy đến một kỹ thuật khá đặc biệt được gọi là "chiếc búa Chuuk". Họ cạ hoặc gõ nhẹ quy đầu lên âm vật theo một nhịp điệu nhanh chậm tùy thời điểm, và hiệu nghiệm ngay tức thì. 
Có trường hợp một người nam không muốn gần một phụ nữ có bộ phận sinh dục xấu, tức môi nhỏ ngắn, là do họ sợ mình không làm hài lòng được bạn tình và bị đánh giá là "thiếu nam tính".
Tập tục tình dục kỳ lạ: Ở nơi số đo 3 vòng chả có ý nghĩa - Ảnh 3.
Phụ nữ trên đảo Chuuk phải chăm lo làm đẹp cho bộ phận sinh dục của mình từ khii còn bé - Ảnh: Travel
Cấm kỵ chuyện loạn luân
Việc quan hệ tình dục kín đáo như kể trên thường gặp trong những cộng đồng nhỏ, nơi mà người phụ nữ phải luôn biết "giữ mình" để không kích thích những người đàn ông trong gia đình. 
Hầu như mọi sinh hoạt hàng ngày của phụ nữ đều xoay quanh chuyện cấm kỵ về loạn luân, vì thế phụ nữ buộc phải làm sao cho đàn ông quên đi chuyện họ có một bộ phận sinh dục. 
Khi có mặt anh/ em trai trong nhà, phụ nữ Chuuk phải quỳ gối để di chuyển hoặc cúi người thật thấp ra phía trước cốt sao cho cơ thể che khuất được bộ phận sinh dục. 
Phụ nữ cũng không được phép thốt lên bất cứ câu nói nào gợi ý đến bộ phận đó. Gần như là phụ nữ buộc phải luôn trong sáng trong đầu óc, bởi vì đàn ông Chuuk có tiếng là không thể kiềm chế được dục vọng và ít khi nào muốn đứng ra chịu trách nhiệm.
Tập tục tình dục kỳ lạ: Ở nơi số đo 3 vòng chả có ý nghĩa - Ảnh 4.
Phụ nữ trên đảo Chuuk được dạy phải né tránh khơi gợi dục vọng ở đàn ông - Ảnh: AFP
Từ lúc 7- 8 tuổi trở lên, trẻ em trai và gái không còn được phép trần truồng chơi đùa với nhau nữa. Khi trưởng thành, nam nữ không còn được ngủ chung một nhà, không được dùng chung vật dụng cá nhân, không được đụng chạm cơ thể. 
Phụ nữ khi chuyển dạ không được rên la vì như vậy sẽ khiến anh em trai trong nhà nghĩ đến âm hộ của họ. Phụ nữ không được phép uống rượu, vì khi say xỉn họ sẽ quên mất đi chuyện che kín bộ phận sinh dục. 
Và hẳn nhiên rằng, những tập tục kể trên đã hầu như biến mất khi quần đảo Chuuk nay đã mở cửa ra với thế giới bên ngoài.
TƯỜNG NGUYỄN

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Đảo Yap - hòn đảo với đồng tiền khổng lồ kỳ lạ

Đối với người dân trên đảo Yap, càng nhiều người chết khi vận chuyển đồng tiền đá thì giá trị của nó càng cao.

Yap, hay còn được dân địa phương gọi là Wa'ab, thuộc quần đảo Caroline ở Tây Thái Bình Dương. Đây là một bang của Liên bang Micronesia. Dân cư ở Yap ban đầu là những người di cư tới từ bán đảo Mã Lai, quần đảo Indonesia, New Guinea và quần đảo Solomon. 
Yap từng là trung tâm liên lạc Hải quân của Đức trước chiến tranh thế giới thứ 1. Nhật Bản chiếm đóng đảo vào tháng 9/1914 và sau đó nơi này được chuyển cho Nhật Bản theo Hiệp ước Versailles năm 1919 với danh nghĩa Lãnh thổ ủy trị dưới sự giám sát của Hội Quốc Liên. Tuy nhiên, đây không phải điểm độc đáo của hòn đảo này.
Đảo Yap nổi tiếng và gây tò mò bởi đồng tiền kỳ lạ của mình - một đĩa tròn khổng lồ được gọi là đá Rai. Nếu như thông thường, chúng ta cảm thấy khó chịu khi trong ví chất đầy những đồng xu lẻ thì ở đảo Yap, đồng tiền của họ có thể dài lên tới 4 m và nặng hơn 4.000 kg.
dao-yap-hon-dao-voi-dong-tien-khong-lo-ky-la
Đồng tiền khổng lồ của người dân trên đảo Yap có chiều dài có thể lên tới 4 m và nặng hơn 4000 kg. Ảnh: Tripfreakz
Giá trị của đá Rai được thiết lập hàng trăm năm trước khi người Yap tìm thấy đá vôi  Palau. Họ chạm khắc đá vôi lên đá Rai rồi lại vận chuyển chúng trở lại đảo Yap. Ban đầu, việc làm này chỉ được tiến hành với mục đích trang trí cho những phiến đá Rai. Tuy nhiên, khi xã hội phát triểnhơn, họ nhận thấy cần phải có một hệ thống tiền tệ thống nhất để mua bán, trao đổi hàng hóa. Từ đó, những viên đá Rai - thứ đồ quý giá nhất đối với người dân trên đảo đã được sử dụng làm đồng tiền của họ.
Trên đảo Yap không có đá vôi, vì vậy người dân ở đây phải vượt qua hành trình rất khó khăn để có được loại đá Rai mới. Họ thậm chí phải đi đến những hòn đảo xa xôi, đối mặt với nhiều nguy hiểm từ các loại thú dữ và cả những người dân bản địa hung dữ, hiếu chiến. Chính vì thế, giá trị của một hòn đá Rai được quyết định dựa vào lịch sử của nó hơn là kích thước. Người dân đảo Yap cho rằng, càng nhiều người chết trong quá trình vận chuyển thì hòn đá Rai đó càng đắt giá. Ngoài ra, nếu đồng tiềnđược sở hữu bởi một chiến binh nổi tiếng hay các trưởng làng thì nó cũngcó giá trị cao hơn.
dao-yap-hon-dao-voi-dong-tien-khong-lo-ky-la-1
Vì hành trình để lấy được một hòn đá Rai mới rất khó khăn và gian khổ, người Yap quan niệm càng nhiều người chết khi vận chuyển hòn đá thì giá trị của nó càng cao. Ảnh: Photoshelter
Đồng tiền của người Yap nổi tiếng với hình dáng như một chiếc bánh donut bằng đá khổng lồ. Tuy nhiên, không phải tất cả hòn đá Rai đều có kích cỡ lớn như vậy. Trên thực tế, những đồng tiền nhỏ nhất có đường kính chỉ khoảng vài cm. Họ sử dụng đồng tiền có kích cỡ và giá trị khác nhau để mua bán, trao đổi với những người khác nhau.
Trải qua hàng trăm năm, giá trị lịch sử được tích lũy trong viên đá Rai quan trọng hơn nhiều so với giá trị sở hữu thực tế của nó. Theo truyền thống, người Yap lưu truyền đá Rai từ đời này qua đời khác. Mọi thành viên trong bộ tộc đều biết rõ chủ nhân thực sự của viên đá là ai nên dù nó ở đâu thì điều đó cũng không quan trọng. Quan niệm này xuất phát từ thực tế, những viên đá lớn nhất cần hàng chục người đàn ông vận chuyển. Người ta kể rằng, xưa kia có một lần người Yap vận chuyển một hòn viên đá Rai bằng thuyền. Viên đá quá lớn và nặng khiến thuyền bị chìm và viên đá rơi xuống đáy sông. Tuy nhiên, người dân vẫn coi hòn đáđang tồn tại và tiếp tục giao dịch như thể nó là vẫn sở hữu của họ.
dao-yap-hon-dao-voi-dong-tien-khong-lo-ky-la-2
Mọi thành viên trong bộ tộc đều biết rõ chủ nhân thực sự của viên đá là ai nên cho dù nó có đang ở đâu thì điều đó cũng không quan trọng. Ảnh: Tumblr
Ngày nay, rất nhiều viên đá Rai được trưng bày trong các bảo tàng và người dân trên đảo cũng đã sử dụng đồng đô la Mỹ làm tiền tệ của mình. Tuy nhiên, đối với những sự kiện truyền thống quan trọng như cưới hỏi thì đá Rai vẫn được sử dụng.

Ngọc Mai

Hòn đảo sử dụng tiền xu khổng lồ

Đây là những đồng tiền xu được làm bằng đá, có nhiều kích cỡ khác nhau. Đồng tiền xu lớn nhất được cho là có đường kính lên tới 4m và nặng hơn 4.000kg. Đó những đồng tiền có từ xa xưa và ngày nay vẫn còn được sử dụng của người Yap.


Yap, hay còn được dân địa phương gọi là Wa'ab, thuộc quần đảo Caroline ở Tây Thái Bình Dương. Đây là một bang của Liên bang Micronesia. Yap từng là trung tâm liên lạc Hải quân của Đức trước Chiến tranh thế giới thứ nhất, bị Nhật Bản chiếm đóng vào tháng 9-1914. 
Trong Thế chiến II, Yap là một trong những hòn đảo chống lại chiến dịch "nhảy cóc" của Mỹ. Đến năm 1986, Yap cùng với Chuuk, Pohnpei và Kosrae hợp thành một quốc gia độc lập là Liên bang Micronesia.
Thế nhưng đảo Yap không nổi tiếng về lịch sử của họ mà nổi tiếng về những đồng tiền kỳ lạ của người dân nơi đây. Những đồng tiền bằng đá vừa to vừa nặng gây tò mò cho tất cả những ai khi tìm hiểu về Yap.
Hòn đảo sử dụng tiền xu khổng lồ - 1
Những đồng tiền bằng đá của người Yap là sự kết hợp giá trị của đá Rai và đá vôi, có hình dáng như một chiếc bánh donut. Ban đầu họ chạm khắc đá vôi lên đá Rai với mục đích trang trí cho những phiến đá Rai. Tuy nhiên, khi xã hội phát triển hơn, họ nhận thấy cần phải có một hệ thống tiền tệ thống nhất để mua bán, trao đổi hàng hóa. Từ đó, những viên đá Rai - thứ đồ quý giá nhất đối với người dân trên đảo đã được sử dụng làm đồng tiền của họ.
Trên đảo Yap không có đá vôi, vì vậy người dân ở đây phải vượt qua hành trình rất khó khăn để có được loại đá Rai mới. Chính vì thế, giá trị của một hòn đá Rai được quyết định dựa vào lịch sử của nó hơn là kích thước. 
Không phải cứ hòn đá càng lớn thì giá trị đồng tiền lớn, hòn đá nhỏ thì giá trị đồng tiền nhỏ, mà ngược lại giá trị đồng tiền nằm ở sự hy sinh của những người làm ra nó và ở chính người đang sở hữu nó. 
Người dân đảo Yap cho rằng, càng nhiều người chết trong quá trình vận chuyển thì hòn đá Rai đó càng đắt giá. Ngoài ra, nếu đồng tiền được sở hữu bởi một chiến binh nổi tiếng hay các trưởng làng thì nó cũng có giá trị cao hơn.
Theo truyền thống, người Yap lưu truyền đá Rai từ đời này qua đời khác. Mọi thành viên trong bộ tộc đều biết rõ chủ nhân thực sự của viên đá là ai nên dù nó ở đâu thì điều đó cũng không quan trọng. Quan niệm này xuất phát từ thực tế: những đồng tiền đá lớn nhất cần hàng chục người đàn ông vận chuyển. 
Người ta kể rằng, xưa kia có một lần người Yap vận chuyển một viên đá Rai bằng thuyền. Viên đá quá lớn và nặng khiến thuyền bị chìm và viên đá rơi xuống đáy sông. Tuy nhiên, người dân vẫn coi hòn đá đang tồn tại và tiếp tục giao dịch như thể nó vẫn là sở hữu của họ.
Hòn đảo sử dụng tiền xu khổng lồ - 2
Ngày nay, đồng tiền đá của người Yap đã không được dùng để giao dịch hàng ngày, thay vào đó họ sử dụng đồng đô la Mỹ làm tiền tệ của mình. Tuy nhiên, đối với những sự kiện truyền thống quan trọng như cưới hỏi, làm của hồi môn cho con gái... thì đá Rai vẫn được sử dụng.
Du khách lần đầu tới đảo Yap không khỏi ngạc nhiên khi bắt gặp những đồng tiền xu khổng lồ. Chúng nằm rải rác trên khắp hòn đảo, trong bảo tàng, bên ngoài các khách sạn hoặc trong rừng sâu... Có những đồng tiền trọng lượng còn nặng hơn cả một chiếc xe ô tô. Theo thống kê, có khoảng 13.000 đồng tiền xu cổ đủ mọi kích thước (từ 30 đến 3,5m) còn tồn tại trên đảo.
  
Theo Trọng Nhân (Công an nhân dân)  

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

"Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật

Những phương tiện quân sự này đã bị đánh chìm sau cuộc tấn công của lực lượng đồng minh vào tháng 2/1944.
Hơn 70 năm sau thế chiến thứ II, những người ưa mạo hiểm lại có dịp thám hiểm và khám phá “nghĩa địa” rùng rợn này.
Trong chiến tranh thế giới thứ II, Truk Lagoon, thuộc Micronesia, là căn cứ chính của Nhật Bản ở phía Nam Thái Bình Dương. Tháng 2/1944, quân đồng minh đã phát động một cuộc tấn công vào căn cứ này khiến hơn 250 máy bay và 40 tàu chiến của Nhật Bản bị đánh chìm.
Ngày nay, nằm sâu dưới đáy Thái Bình Dương, nơi đây trở thành một địa điểm lý tưởng để những du khách có đam mê tìm hiểu và khám phá tàn tích của chiến tranh.

 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 1
Hơn 250 máy bay và 40 tàu chiến Nhật Bản cùng nhiều binh lính đã nằm lại dưới lòng biển sâu
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 2
Yokosuka D4Y Judy Dive Bomber là một trong số 250 chiếc máy bay đã bị đánh chìm
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 3
Một thợ lặn đang tìm hiểu xác máy bay dưới lòng đảo Truk
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 4
Nhiều thợ lặn biển đã có dịp chiêm ngưỡng và chụp ảnh “nghĩa địa" này đều cho biết họ cảm thấy sững sờ và choáng ngợp trước những gì chứng kiến
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 5
Xác một chiếc máy bay
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 6
Một cánh quạt và động cơ bị vỡ của xác tàu bay
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 7
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 8
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 9
             
 "Nghĩa địa" máy bay khổng lồ dưới đáy biển ở Nhật - 10
Một thợ lặn khám phá kính viễn vọng trên một xác tàu đắm

Theo ANTV

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Bí ẩn thành phố của người khổng lồ giữa Thái Bình Dương

(VTC News) - Thành phố có tới 90 hòn đảo nhân tạo, các tòa nhà khổng lồ. Các công trình được xây dựng bằng những phiến đá bazan nặng tới 50 tấn.


Nan Madol thuộc Liên bang Micronesia



Phế tích thành phố Nan Madol rộng 18km2



Người xưa đã phải dùng tới 25 triệu tấn đá, để xây dựng thành phố



Các nhà khoa học vẫn không thể hiểu nổi vì sao, chỉ với bàn tay của người xưa, mà có thể vận chuyển từng ấy đá ra giữa biển để xây thành.



Thành phố ấy có tới 90 hòn đảo nhân tạo, các tòa nhà khổng lồ



Người ta tin rằng, chỉ có những người khổng lồ như trong thần thoại Hy Lạp mới xây dựng được thành pho



Những hòn đá được vận chuyển bởi loài rồng khổng lồ?



Trong lòng hòn đảo là hệ thống hầm khổng lồ



Dân cư sinh sống trên đảo từ thế kỷ thứ 2


Thế kỷ thứ 8 hòn dảo được xây dựng



Công cuộc xây dựng hòn đảo kéo dài từ thế kỷ 8 đến thế kỷ 13



Hòn đảo này giành cho các quý tộc?



Nhiều tòa nhà là nơi giữ xác của các vị vua trị vì



Pohnpei được người châu Âu biết đến lần đầu vào năm 1828 bởi nhà hàng hải người Nga Fyodor Litke.

Nan Madol, thành phố bị lãng quên trên Thái Bình Dương 

Nan Madol là thành phố đổ nát nằm ngoài bờ biển phía Đông của đảo Pohnpei, thuộc Liên bang Micronesia, phía tây Thái Bình Dương.
Đến Nan Madol trên một con thuyền nhỏ, chúng tôi không có ý niệm gì về cảnh tượng hoang tàn mà mình sắp sửa nhìn thấy. Những con sóng nhấp nhô của Thái Bình Dương dường như lắng xuống khi thuyền chúng tôi lướt qua con kênh hẹp hai bên đước mọc san sát. Những cột đá bazan đầu tiên hiện lên trên mặt nước trong vắt. Nan Madol có lẽ là kho báu lịch sử quan trọng nhất chưa được UNESCO công nhận là di sản thế giới.
Mandol-cheo-thuyen-JPG-1617-1379469558.j
Chèo thuyền khám phá Nan Mandol.
Thực tế và hư cấu về Nan Madol đan xen lẫn lộn, làm cho người ta không chắc phải tin điều gì. Nhưng một điều có thể chắc chắn là nền móng của khu đất này được xây dựng từ thế kỷ VIII hoặc thứ IX sau công nguyên, cùng với những kiến trúc nổi bật được hình thành vào khoảng thế kỷ XIII. Vùng đất này trải rộng hơn 80 ha và bao gồm 92 hòn đảo nhân tạo. Đây cũng là thành phố cổ đại duy nhất trên thế giới được xây bằng đá trên nền san hô ngầm.
Tại sao người ta lại xây dựng thành phố này? Truyền thuyết kể lại rằng hai anh em Olosipa và Olosopa từ phương Tây đến đã xây dựng Nan Madol làm nơi diễn ra nghi thức hợp nhất các bộ tộc. Họ đã dùng phép thuật bay lên để xây những bức tường cao tới 10 m từ những tảng đá nặng 50 tấn và dài 6 m.
Trong khi yếu tố thần kỳ của câu chuyện còn đang được tranh cãi thì có một điều rõ ràng là người ta đã ruồng bỏ vùng đất này từ thế kỷ XVI, XVII. Nan Madol vẫn nằm lại đó trong không gian tĩnh lặng, cây cối mọc um tùm và phảng phất sự huyền bí. Nhiều người Pohnpei tránh xa Nan Madol vì họ tin rằng đây là nơi trú ngụ của những linh hồn mà tốt nhất không nên quấy rầy. Chúng tôi bước đi thận trọng quanh một trong những hòn đảo lớn, vòng quanh những tảng đá lục giác đã bị phủ kín bởi cây sa kê mọc um tùm.
Mandol-tuong-JPG-5591-1379469559.jpg
Những mảng tường phủ kín bởi cây sa kê.
Nan Madol đẹp nhất là khi quan sát từ dưới nước. Chúng tôi trèo lên những chiếc xuồng và bơi qua các hòn đảo, chiêm ngưỡng thành phố trong tầm nhìn rộng hơn, và xuýt xoa trước biết bao công sức đã đổ vào công trình này.
Nếu Nan Madol ở một nơi khác trên thế giới, chắc hẳn nó sẽ thu hút hàng nghìn khách du lịch mỗi ngày, bởi thực sự nó là nơi có một không hai. Tuy vậy, trong suốt hai tiếng ở đây, chúng tôi chẳng bắt gặp ai khác ngoài đoàn 7 người của mình.
Mandol-song-JPG-3215-1379469559.jpg
Nan Madol đẹp nhất là khi quan sát từ dưới nước.
Người Pohnpei thận trọng với việc hàng đoàn khách du lịch ồ ạt kéo đến phá vỡ sự linh thiêng của vùng đất, nhưng mặt khác, một hòn đảo vốn phải dựa vào trợ cấp từ bên ngoài sẽ thu được nhiều nguồn lợi nếu mở cửa phát triển du lịch.
Quyền sở hữu vùng đất này thuộc về Nahnmwarki, người đứng đầu khu tự trị miền đông nam Pohnpei. Ông vẫn chưa chịu nhượng lại quyền kiểm soát vùng đất cho chính phủ Micronesia hay bất cứ một tổ chức bên ngoài nào như UNESCO. Người ta đang đàm phán để đưa Nan Madol vào danh sách của UNESCO và để có kinh phí sửa chữa, bảo tồn khu di tích, nhưng đó vẫn là một quy trình phức tạp và mất nhiều thời gian.
Cho đến lúc đó, những ai không ngại quãng đường dài quanh co để đến được Pohnpei và Nan Madol sẽ có cơ hội khám phá miền đất vẫn còn nguyên vẻ hoang sơ tuyệt vời này.
Linh Chi (theo 501places.com)