Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Gan ngỗng béo – thú ẩm thực xa hoa và ‘tàn nhẫn’


Depplus.vn -
Gan ngỗng béo hay Foie Gras là tinh túy hàng đầu của ẩm thực Pháp, được chính người Pháp bảo vệ và ghi nhận trong luật pháp “ Foie gras thuộc về di sản văn hóa và ẩm thực được Pháp bảo vệ”. 

Foie Gras – món ăn vương giả của nước Pháp
Gan béo có vị khác hoàn toàn với ngan ngỗng thông thường. Vị béo ngậy, cấu trúc mềm mại như lụa khiến sự tinh tế của món ăn đạt tới sự thượng hạng. Foie gras có thể được chế biến ở dạng nguyên bản, hoặc dùng trong các món mousse, parfait ( một dáng món tráng miệng đông lạnh, trong tiếng Pháp có nghĩa là “hoàn hảo”) hoặc dùng làm pate gan ngỗng.
 
Pháp cũng là đất nước sản xuất gan ngỗng nhiều nhất thế giới, sản lượng sản xuất hàng năm chiếm giữ trên 78% gan ngỗng toàn địa cầu, lượng tiêu thụ vào khoảng gần 20.000 tấn một năm, thu hút lượng nhân công lao động hơn 30.000 người, tập trung tại các vùng nông nghiệp chuyên biệt như Périgord ( Dordogne ), Aquitaine ở phía tây nam nước Pháp, và Alsace. 
 
Foie gras entier là loại cao cấp nhất
Tại Pháp, foie gras tồn tại dưới nhiều dạng khác nhau từ đắt đỏ nhất tới bình dân: foie gras entier (toàn bộ một hoặc hai thùy gan), sử dụng để ăn tươi hoàn toàn, nấu chín một nửa hoặc toàn bộ; foie gras (dùng nhiều miếng gan tập hợp lại); bloc de foie gras (trên 98 % foie gras); avec morceaux (chứa ít nhất 50 % foie gras). Các loại pate de foie gras ; mousse de foie gras đều cần chứa 50 % hoặc nhiều hơn foie gras; parfait de foie gras (cần chứa 75% hoặc nhiều hơn foie gras) cùng nhiều chế phẩm khác.
 
Foie gras là một coi như một món ăn sành ăn sang trọng.  Ở Pháp, nó được tiêu thụ chủ yếu vào những dịp đặc biệt, chẳng hạn như Giáng sinh hoặc năm mới. Các nhà hàng cao cấp ưa chuộng các loại foie gras tươi (foie gras entier  hoặc foie gras) . Cách thức đơn giản nhất là áp chảo miếng gan một cách khéo léo cho mặt ngoài vừa giòn tới mà bên trong vẫn béo ngậy, mọng nước, kết hợp cùng chút salad và các loại sốt hoa quả có tính chua như mâm xôi, việt quất, táo, xoài,…để tạo nên sự trung hòa, tinh tế tuyệt đối.
 Pate de foie gras 
Các chế phẩm foie gras được pha trộn như bloc de foie gras hoặc pate de foie gras có thể được tìm thấy dưới dạng thực phẩm nguội đóng hộp. Tuy nhiên, hương vị của chúng vẫn vượt xa các loại đồ đóng hộp thông thường với vị béo ngậy nhưng mỏng mịn, tan ngay trên đầu lưỡi, kết hợp hoàn hảo cùng bánh mì nướng và rượu vang trắng.
Thú ẩm thực dựa trên sự "nhẫn tâm"
 
Dù foie gras rất nổi tiếng, nhưng ít ai biết quy trình chế biến món ăn độc đáo này lại gặp phải nhiều tranh cãi, vấp phải sự phản đối kịch liệt của người yêu động vật, thậm chí trên cấp độ quốc gia. Loại ngỗng nuôi lấy gan béo được nuôi bằng cách bị buộc nhồi nhét ăn uống hạt bắp khô quá mức để có bộ gan to. Hạt bắt được đưa vào cơ thể cũng theo cách thức được cho là tàn nhẫn là luồn qua một ống kim loại cứng. Bằng cách làm này, ngỗng lớn nhanh, gan phát triển nhanh, gan tích nhiều mỡ và cũng là cách làm tổn thương đến sức khỏe con vật.
Nguồn gốc của phương pháp vỗ béo ngỗng

Hình ảnh vỗ béo ngỗng trên một tấm phù điêu cổ đại của Ai Cập 
Kĩ thuật nuôi ngỗng lấy gan béo bằng cách ép ăn qua đường ống được cho là có ảnh hưởng từ thời Ai Cập cổ đại. Vào khoảng năm 2500 trước CN, người Ai Cập đã bắt đầu biết giữ chim làm thức ăn và vỗ béo chúng bằng hình thức ép ăn, dù vào thời điểm đó, việc chỉ giữ riêng lại phần gan béo để chế biến chưa được xác nhận. 
Quá trình nuôi ngỗng theo hình thức vỗ béo đã lây lan từ Ai Cập tới Địa Trung Hải. Các tài liệu tham khảo sớm nhất về ngỗng vỗ béo được cho là có từ thế kỉ thứ 5 trước CN. Nhưng gan ngỗng vỗ béo được nhắc đến là một loại thực phẩm riêng biệt là dưới thời kỳ La Mã dưới tên gọi iecur ficatumiecur có nghĩa là gan và ficatum xuất phát từ ficus , nghĩa vả trong tiếng Latin. Cụm từ ám chỉ việc ngỗng được nhồi quả sung, hoặc quả vả để có gan lớn hơn mức thông thường. Từ Ficatum từ đó có liên quan chặt chẽ tới gan động vật và trở thành từ gốc cho “gan” ở nhiều thứ tiếng như foie ở Pháp,  hígado trong tiếng Tây Ban Nha, fígado ở Bồ Đào Nha, fegato ở Ý, fetge ở Catalan và Occitan và ficat ở Rumani .Tuy nhiên, khi đế chế La Mã sụp đổ, món gan ngỗng đã tạm thời biến mất và chỉ trở lại sau một thế kỉ, được những người nông dân nước Pháp tiếp thu và phục dựng, món ăn này mới thật sự phát triển và được biết đến với cái tên foie gras.
Các cuộc tranh cãi
 
Cuộc đấu tranh giữa một bên là những nhà bảo vệ quyền lợi động vật và một bên là giới đầu bếp - cũng đang bảo vệ cho quyền lợi của sự phát triển và thăng hoa ẩm thực – xung quanh món gan ngỗng vỗ béo chưa bao giờ hạ nhiệt. Món Foie Gras được chế ra từ gan ngỗng được nuôi bằng cách ăn nhiều hơn so với nhóm ngỗng nuôi lấy thịt hoặc đẻ trứng. Quy trình gây hiện tượng gan nhiễm mỡ, giống như ở các loài vật khác, kể cả con người, gọi là chứng bệnh thoái hóa gan. Nói trên góc độ bệnh dịch học, đây là cách làm tạo ra quá nhiều mỡ trong tế bào và cuối cùng dẫn đến suy gan. Gan ngỗng được dùng làm món Foie Gras thường có kích thước lớn gấp 10 lần kích thước gan ngỗng bình thường nên cách chăn nuôi này phần nhiều vẫn bị đánh giá là mang tính phi nhân đạo. 
Tại một số bang ở Hoa Kì và một số quốc gia thuộc Châu Âu, việc sản xuất thậm chí tiêu thụ gan béo là bất hợp pháp. Dù vậy, những nhà bảo vệ động vật vẫn coi đó là chưa đủ và tiếp tục đấu tranh để đạo luật cấm triệt để việc sản xuất và kinh doanh foie gras được áp dụng toàn EU. 
Kết
 
Nhưng vì bất kể lí do nào, không ai có thể phủ nhận gan ngỗng béo đã là nguyên liệu gắn liền  với ẩm thực nước Pháp nói riêng và Tây phương nói chung, biểu trưng cho sự cầu kì và tinh tế đặc biệt của ẩm thực châu Âu. Ngày nay, món gan ngỗng béo Foie Gras vẫn được nhiều người tìm kiếm, thưởng thức để trải nghiệm thứ thẩm mĩ ẩm thực xa hoa bậc nhất. Chính sự chênh vênh trong nhận thức của mỗi người về món gan ngỗng béo khiến món ăn trở thành yếu tố li kì, thu hút hàng đầu trong nền ẩm thực thế giới. 
T.H (Depplus.vn/MASK)
Bài viết tham khảo các nguồn Wiki, TSW,...

Gan ngỗng vỗ béo - tinh hoa ẩm thực Pháp

Nước Pháp còn được cả thế giới biết đến bởi sự độc đáo trong ẩm thực. Gan ngỗng vỗ béo là một trong những tinh hoa ẩm thực “có một không hai” của Pháp.

Gan ngỗng vỗ béo - tinh hoa ẩm thực Pháp
Trong tiếng Pháp, foie gras còn có nghĩa là Gan béo, hay Gan ngỗng vỗ béo. Đây là một trong những món ăn đặc sản của đất nước xinh đẹp này. Thoạt nghe tên người ta nhầm tưởng nó rất béo và nhiều năng lượng. Tuy nhiên, loại gan ngỗng này chứa nhiều acid béo không bão hòa và được khuyên dùng bởi nó có thể hạ tỷ lệ cholesterol xấu.
 
Món foie gras soup đặc biệt.
Vào mùa thiên di, các loài ngỗng, vịt trời có khả năng tích tụ mỡ trong cơ thể, nhất là lớp mỡ bao quanh gan để đủ năng lượng vượt quãng đường dài về vùng ấm áp. Ngày nay, Pháp là nước tiêu thụ và sản xuất món gan béo lớn nhất thế giới. Món ăn này nổi tiếng toàn cầu và phổ biến mạnh ở các quốc gia châu Âu và Mỹ. Nhu cầu tiêu thụ gan béo trên toàn nước Pháp là gần 20.000 tấn/năm.
Những con ngỗng được nuôi bằng cách nhồi nhét ăn quá nhiều hạt bắp khô để có được bộ gan to. Người ta nuôi ngỗng ở trang trại theo một chế độ nghiêm ngặt, đặc biệt là giai đoạn cho ăn vỗ béo trong hai tuần vào tháng thứ ba, nhờ đó, gan sẽ sản sinh ra mỡ. Gan ngỗng nổi tiếng nhất được sản xuất ở vùng Périgord – Tây Nam nước Pháp.
 

Món gan ngỗng béo được dùng kèm trái cây
Ở Pháp, lễ Noel và năm mới là lúc người dân tiêu thụ Gan béo nhiều nhất. Gan béo có thể ăn cùng với bánh mì nướng, và có thể đi chung với một dạng mức ngọt như mức trái sung, hoặc trái pomme (táo), và thường thì đi chung với các loại rượu trắng ngọt (vin blanc liquoreux) như rượu Sauternes.
Gan béo tuyệt hảo bởi lớp bơ béo đặc trưng có trong gan ngỗng. Người ta đã chế biến gan ngỗng thành rất nhiều món ăn ngon và lạ.
 

Món gan ngỗng béo - gắn liền với tên tuổi của nước Pháp.
Gan ngỗng thường được biết đến với món patê danh tiếng. Patê gan ngỗng mang màu nâu sáng và có phần mỡ màng hơn so với các loại patê khác nhờ một lớp viền mỡ vàng ươm óng ánh. Patê ngọt, mát và thanh tao chứ không mặn, không hăng mũi. Vẫn là vị ấm và nồng nàn đặc trưng của gan động vật nhưng không ngậy như các loại patê gan heo, patê thỏ, patê tiêu xanh…
Món ăn này ngon nhất chỉ đơn giản là dùng kèm với loại bánh mì đặc ruột, được nướng qua để lớp mặt se lại, phía ngoài có độ giòn nhẹ nhưng không cứng, phần ruột vẫn xốp mềm. Cũng có thể dùng bánh mì sandwich nướng vàng hai mặt.
 
Món pate gan ngỗng lừng danh.
 
Điều quan trọng là đừng dùng patê gan ngỗng theo kiểu đè phết thật mạnh lên bánh mì như các loại patê khác mà nên cắt thành lát nhỏ rồi đặt lên miếng bánh mì và thưởng thức từ từ, bởi vị ngon của gan ngỗng nằm ở chỗ phải được thưởng thức cho vẹn nguyên.
 
Món ngon nổi tiếng khác là Gan ngỗng tươi áp chảo. Đây là một món ăn tinh tế hoàn toàn nhờ hương vị tự nhiên mà trở nên độc đáo. Vì vậy mà tay nghề chế biến của đầu bếp cũng được đòi hỏi cao.
 
Món gan ngỗng béo áp chảo.
Cách chế biến món gan ngỗng được xem là kỳ công hàng bậc nhất trong các loại thực phẩm. Khi áp chảo, lửa phải canh thật chính xác bởi quá nóng thì gan sẽ bị cháy và mất mỡ dẫn đến không còn độ béo, còn thiếu lửa thì gan không chín tới, mùi tanh rất khó ăn. Miếng gan phải được trở đều sao cho hai mặt vừa vàng sậm, hơi giòn, nhưng bên trong vẫn mềm mại, ăn với xốt giấm đen (xốt được làm bằng giấm balsamic, cô đặc lại còn một phần mười, sau đó tiếp tục nấu với rau húng quế, húng lủi). Món gan ngỗng thường được dùng với xốt dâu.
Thưởng thức gan ngỗng phải từ tốn để cảm nhận vị béo và mùi thơm của gan như tan dần trên đầu lưỡi một cách nhẹ nhàng, quyến rũ đến lạ lùng. Một vị béo nhẹ phảng phất, không gắt, không hăng, trôi lững lờ xuống cổ mà không có cảm giác ngậy. Cùng với nước xốt thơm thoang thoảng, điểm chua nhẹ và the the ẩn chứa từ húng quế, húng lủi, miếng gan ngỗng bỗng trở nên nồng nàn, xóa tan được dư vị tanh đặc trưng của gan động vật còn vương lại.
 
Pate gan ngỗng ăn kèm với bánh mì nướng
Giới đầu bếp ngày nay còn biến tấu gan ngỗng thành những món nước xốt và soup độc đáo. Đây cũng là cách tận thu những phần gan vụn, xay nhuyễn và kết hợp cùng kem béo và các nguyên liệu khác. Tương tự các món soup Âu khác, soup gan ngỗng cũng thường phải có lát bánh mì chấm kèm mới thấy hết sự ngon miệng.
Ẩm thực Pháp phối hợp tinh tế giữa thức ăn và rượu vang: uống giúp ăn thăng hoa trọn vẹn, ăn giúp uống phát huy tiềm năng. Người Pháp có câu: Foie gras come with Sauterne (gan ngỗng phải dùng kèm rượu Sauterne). Sauterne là loại rượu vang trắng làm từ quả nho để chín nẫu trên cành, độ đường kết tinh cao nên khi làm ra, rượu ngọt lừ, sóng sánh thơm mùi mật ong. Thưởng thức Foie gras phải nhấm nháp chút rượu Sauterne mới gọi là người sành ẩm thực.

Theo Mask

Vài nét về Cubanos - chiếc bánh mì của 'Siêu đầu bếp'


Depplus.vn -
Đã là một tín đồ của môn nghệ thuật thứ 7, không mấy người là không biết tới tác phẩm điện ảnh về ẩm thực gây tiếng vang lớn năm 2014 - "Chef'" (Tựa Việt: "Siêu đầu bếp"). 

Hành trình từ một bếp trưởng một nhà hàng tên tuổi nhưng bị bó buộc trong đủ các công thức chuẩn mực tới một người bán bánh mì, rong ruổi trên chiếc xe tải lưu động là một chặng đường dài, đong đầy cảm xúc của chính nhân vật đầu bếp Carl trong phim cũng như người theo dõi.
 
Nhưng ở đây, khoan chưa nhắc tới bộ phim, tôi muốn nói tới...chiếc bánh mì.
Loại đồ ăn được Carl chọn để kinh doanh trên chiếc xe tải, cũng là để "tái khởi động" cuộc sống và ước mơ là chiếc bánh mì Cubanos (hay bánh kẹp kiểu Cuba). Không hiểu sao, hình ảnh Carl cùng cậu con trai láu lỉnh và người bạn thân Martin đứng bán bánh mì cho người trên phố trở nên ám ảnh tôi đến mức tôi trở nên mê mẩn và ham thích tìm hiểu về loại bánh ấy.
Lịch sử li kì
 
Nguồn gốc của chiếc bánh mì Cubanos rất lí thú, được nhiều người đánh giá là bí ẩn và không kém phần hấp dẫn bởi cho tới tận ngày nay, người ta vẫn còn tranh luận xem đây là chiếc bánh gốc Mỹ hay Cuba. Vào cuối những năm 1800, đầu những năm 1900, việc đi lại giữa Cuba và tiểu bang Florida của Hoa Kỳ khá dễ dàng, đặc biệt là tới Key West và Tampa nên người Cuba thường xuyên đi thuyền qua lại để làm việc, giải trí hoặc thăm nom gia đình. Người ta tin rằn Cubanos là biến thể của bánh mì với giăm bông và phô mai thông thường, ban đầu được bán tại các quán cà phê bình dân phục vụ cho công nhân trong nhà máy xì gà và nhà máy đường tại Cuba, cũng đồng thời xuất hiện trong bữa trưa của người lao động trong cộng đồng người di cư từ Cuba tới Key West (Florida) để làm việc trong các nhà máy sản xuất xì gà. 
 
Khi ngành công nghiệp xì gà ở Florida được chuyển sang Tampa vào những năm 1880, chiếc bánh kẹp cũng bắt đầu xuất hiện trong các quán cà phê tại Ybor và sau đó là vùng phía Tây Tampa. Nhà sử học Loy Glenn Westfall đã đưa ra nhận định, Cubanos là chiếc bánh sinh ra ở Cuba nhưng được phát triển ở Key West. Sau đó, những người Cuba lưu vong đã mang công thức đó tới Miami, nơi cubanos rất được ưa chuộng cho tới ngày hôm nay, cũng là bối cảnh chính trong bộ phim “Chef” lừng danh. 
Công thức đơn giản bất ngờ và ‘vạn người mê’
Dù vẫn có nhiều cuộc tranh luận về nguyên liệu để tạo nên một chiếc bánh sandwich Cuba “chuẩn” nhưng công thức phổ biến cho một chiếc bánh Cubanos được nhiều người công nhận bao gồm giăm bông, thịt lợn nướng, pho mát Thụy Sĩ, dưa chua, mù tạt, đôi khi cả xúc xích ý salami đặt trong chiếc bánh mì Cuba. 
 
Bánh mì Cuba là loại bánh mì trắng đơn giản, tương tự bánh mì Pháp hay Ý nhưng có một chút khác biệt trong phương pháp nướng cũng như thành phần ( thành phần chứ một lượng nhỏ chất béo dạng mỡ lợn hoặc dầu thực vật). Chiếc bánh thường có hình chữ nhật chứ không phải hình tròn như bánh mì Pháp hay Ý.Các ổ bánh được cắt theo từng đoạn dài khoảng 20-30 cm, phết nhẹ bơ hoặc chải dầu ô liu trên lớp vỏ rồi được cắt làm đôi theo chiều ngang, phần mù tạt được phết vào bên trong, sau đó đến các nguyên liệu đã kể trên.
 
Sự bất đồng về nguồn gốc chính thức của chiếc bánh Cubanos nằm ở phần có hay không có thêm xúc xích Ý trong thành phần. Nếu ở Tampa, xúc xích ý Genoa salami là thành phần không thể thiếu (có thể do ảnh hưởng của người Ý nhập cư cùng sống trong cộng đồng với người Cuba và Tây Ban Nha trong thành phố Ybor) thì ở Nam Florida hay Miami, xúc xích Ý được coi là nguyên liệu “thừa”.
 
Cuối cùng, từng chiếc Cubanos được nướng bằng cách ép trong máy nướng, để bề mặt bánh giòn tan và lớp phô mai chảy ra. Người đầu bếp thực hiện công đoạn cắt bánh theo đường chéo trước khi phục vụ thực khách. Vị ngon chỉ đơn thuần tới từ lớp phô mai mềm dai tan ra trong miệng, giăm bông, thịt lợn nướng, nước xốt mojo nhưng chính sự kết hợp giản dị, kết hợp với hồn cốt của món ăn địa phương tạo nên món ăn đầy mê hoặc, cũng như tạo nên “hình ảnh” (với tôi chính xác chỉ là hình ảnh) đầy kích thích cho những người đam mê đủ thứ…ăn được như tôi.
Kết
 
Cubanos thực chất là món bánh địa phương, không phải sáng tạo mới của nhân vật trong phim, nhưng tính biểu tượng của món ăn trong phim cũng như cơn sốt của “Chef” khiến nhiều người mang tâm niệm, đây là chiếc bánh mì của “Siêu đầu bếp”. Trong hàng trăm thứ thực đơn mới lạ, người ta vẫn thèm thuồng những điều giản dị mà nhẹ nhàng, Có những món ăn được nấu bởi tình yêu và sự đam mê, là hồn cốt của một quê hương vùng xứ mà khi nhắc đến nơi đó, họ lại thèm được nhấm nháp hương vị tuyệt vời đó, như Cubanos và Miami, nhưng bánh mì Việt Nam và…tôi.
T.H (Depplus.vn/MASK)

Món ăn ‘đen ngòm’ mà siêu ngon


Depplus.vn -
Màu đen vốn được coi là thứ màu sắc xấu xí, thậm chí mang đến sự xui rủi như chính tên gọi. 

Màu đen cũng không quá phổ biến trong ẩm thực nhưng có không ít món ăn mang màu sắc tăm tối, “đen xì xì” lại có hương vị hấp dẫn, được nhiều người ưa chuộng.
Bánh gai - Việt Nam
 
Bánh gai có vị ngọt đậm, là món bán đặc trưng của đồng bằng Bắc Bộ Việt Nam. Bánh có dạng hình vuông, màu đen, gói trong lá gai xám. Nhân có dừa, đỗ xanh, bí đao, đôi chỗ còn cho thêm lạc, vừng, sen, mỡ lợn thái nhỏ. Vỏ bánh có màu đen độc đáo là màu của lá cây gai được phơi khô, luộc kỹ , giã nhỏ trộn cùng bột gạo nếp. Cũng chính vì vậy, bánh có tên gọi là bánh gai.
Bánh gai ngọt bùi, thơm ngậy, dẻo dai, thường dùng làm đồ tráng miệng sau bữa chính. Tại Việt Nam, có một số nơi làm bánh gai ngon nổi tiếng như bánh gai Tứ Trụ (Thanh Hóa), bánh gai Ninh Giang (Hải Dương), Bánh gai Làng Giá (Hoài Đức, Hà Nội)...
Chè vừng đen - chí mà phù - Trung Quốc, Việt Nam
 
Chè vừng đen hay chí mà phù là một trong những món chè đặc trưng của người Hoa. Nguyên liệu chính làm nên món này tất nhiên là vừng (mè) đen. Chỉ đơn giản là vừng đen lựa hạt chắc đều đem xay nhuyễn đem nấu chung với đường. Ngoài ra có thêm vị lá chanh để tạo mùi thơm. Nếu thấy dùng vừng đen không quá tốn kém hoặc không đủ dẻo, cũng có thể pha thêm chút bột cho bát chè thêm sánh, thêm đặc. Chí mà phù nhìn đen xì chẳng mấy hấp dẫn, nhưng ăn vào thấy đủ vị ngọt, béo, bùi lại bổ dưỡng vô cùng. Món ăn  rất tốt cho tiêu hoá, mượt tóc. [1] Ngoài ra mè đen còn có nhiều công dụng khác rất tốt cho người già và phụ nữ mang thai.
Bánh burger đen - Nhật Bản
 
Người dân Nhật Bản gần đây đã được trải nghiệm những chiếc bánh burger từ thương hiệu Burger King có màu đen hết sức độc đáo, được làm từ than tre và nước mực của con mực.
Hãng Burger King giới thiệu tới 2 loại burger màu đen tên gọi lần lượt là Kuro Diamond (Kim Cương Đen) và Kuro Pearl (Ngọc trai đen). Cả phần vỏ bánh, phô mai và nước sốt đều có màu đen tuyền. Trong đó bánh mì và phô mai lấy màu từ than tre còn phần nước sốt tỏi được chế biến từ mực của con mực tươi. Đây đều là các gia vị khá phổ biến tại Nhật Bản. Sự khác biệt của hai loại bánh nằm ở chỗ Kuro Diamond ăn kèm hành tây, cà chua, rau diếp, sốt maiyonnaise trong khi Kuro Pearl không có rau ăn kèm.
Bánh mì kẹp xúc xích đen - Nhật Bản
 
Chiếc xúc xích "đen ngòm" kẹp trong bánh mì cũng có màu tương tự là món đồ ăn nhanh khá phổ biến tại quận Akihabara, Tokyo. Khác với những món hot-dog thường thấy, món ăn lạ của người Nhật được nhuộm một màu đen tuyền. Nó dài hơn 30 cm và trông giống như được nướng chín quá mức cần thiết.
Cũng giống bánh Burger đen, màu đen của xúc xích được lấy từ bột than tre. Mặc dù có hình dáng khá xấu xí nhưng loại xúc xích này không có nhiều khác biệt về hương vị so với xúc xích thông thường.
Tỏi đen - Hàn Quốc
 
Loại tỏi có màu đen kì lạ là một sáng tạo của văn hóa ẩm thực Hàn Quốc. Thực chất, đây là loại tỏi thông thường được ủ và lên mên trong khoảng 45 ngày. Màu đen xuất hiện một cách tự nhiên như việc đường được rút ra khỏi các tép tỏi trong quá trình lên men. Ngoài ra, tỏi đen không còn mùi nồng của tỏi tươi mà vẫn giữ lại được những lợi ích sức khỏe nên dễ dàng thưởng thức, cũng như là một thành phần thực phẩm phù hợp với nhiều công thức chế biến khác nhau. Ngày càng có nhiều đầu bếp sử dụng thỏi đen bởi hương vị độc đáo, thơm ngon có một không hai.
Bánh than
 
Nếu nhắm mắt và ăn những chiếc bánh này, bạn sẽ có cảm giác đang ăn bánh quy bơ thông thường bởi hương vị hoàn toàn tương đồng mà không thể đoán ra màu sắc cũng như nguyên liệu làm nên chúng. Đây là loại bánh có màu sắc đen hoàn toàn do sử dụng bột than làm nguyên liệu. Bột than được các nghệ nhân làm bánh ngọt tại Nhật Bản phát hiện có thể dùng để làm bánh và nhanh chóng được phổ biến rộng rãi trong các loại bánh khác trên thế giới, tiêu biểu như chiếc bánh quy đen này.
Mì mực đen - Ý
 
Các nhà sản xuất mì ống tại vùng ven biển nước Ý đã sáng tạo ra loại mì đặc biệt, không chỉ có màu đen kì lạ mà còn thực sự chứa chất mực đen của loài mực ống thông thường.
 
Tinh chất mực của con mực chứa đầy đủ các acid amin gọi là glutamat tạo vị ngọt tự nhiên. Các nhà sản xuất có thể dùng phần mực này để nhuộm màu cho sợi mì khô hoặc chế biến thành nước sốt.
T.H (Depplus.vn/MASK) 

Thành phố cảng Portland - mảnh đất của những đại gia ưa 'sống chậm'

Depplus.vn -
Trong một chuyến đi đến vùng New England nước Mỹ, bên cạnh những thành phố lớn cổ kính, quý phái như Boston, Philadelphia… chúng tôi còn được tham quan vài thành phố nhỏ và “dân dã” hơn, trong đó có Portland. Ấn tượng khó quên về thành phố cảng này là nhịp sống chậm rãi và hệ thống hải đăng phong phú dọc những bãi biển đẹp.
Thành phố của những ngọn hải đăng
 
Muốn được ngắm thành phố từ phía biển. Chúng tôi mua tour đường thủy dài 90 phút với giá 18 USD/người. Ðúng 1h30 trưa, tàu khởi hành từ bến cảng Portland. Dọc cảng, tàu thuyền nho nhỏ nhiều vô số. Xa hơn một chút là thành phố Portland nằm trên đồi có những kiến trúc với tường màu đỏ, trắng. Chỉ một chút sau tàu đã ra tới cửa vịnh. Bên tay trái là một đồn lính xưa tên Scammel nằm trên một đảo nhỏ. Bên phải là hải đăng Bud Light. Hải đăng này nhỏ, làm bằng gang và chỉ cao chừng 5 mét. Nó nằm ngay ở cửa vịnh để đánh dấu cho tàu vào vịnh khi sương mù hay vào ban đêm. Cách Bud Light chừng 1km về phía Nam lại có một hải đăng khác tên Spring Point Ledge Light lớn hơn và cao hơn. Chân đế của nó là một ống lăng trụ bằng thép chôn sâu vào đất. Trước đây hải đăng nằm trơ trọi bên bờ biển và cách bờ chừng 100 mét. Ngày nay có một kè đá khá dài dẫn từ bờ ra tới hải đăng nên người ta có thể đi bộ từ bờ ra hải đăng dễ dàng.
 
Bến cảng Portland 
Tàu chạy về phía Nam. Trong bờ là những căn nhà xinh đẹp nằm ẩn mình dưới những tàng cây. Nhiều đoạn bờ biển có đá cuội to lớn để chắn những cơn sóng khá mạnh đang đánh vào. Hướng dẫn viên cho biết những căn nhà sát biển này thuộc loại mắc tiền và sang trọng. Xa xa về phía Nam, trên một mỏm đá đã thấy ánh đèn chớp chớp theo chu kỳ của hải đăng Head Light, một hải đăng lịch sử mà chúng tôi đã có dịp ghé thăm hồi sáng. Tàu đã quay lại. Bên tay phải tàu là ngọn hải đăng tên là Ram Island Ledge Light được xây từ năm 1905. Nó khá cao, xây bằng đá và nằm trên một bãi đá ở giữa biển. Sóng biển đánh khá mạnh vào chân hải đăng làm nước văng lên tung tóe. Xưa kia, nơi đây đã xảy ra nhiều tai nạn do tàu va vào đá ngầm nên phải xây hải đăng ở đây để tàu bè biết mà tránh, nhất là vào ban đêm hay khi có sương mù. Lúc đó hải đăng có người gác để thắp đèn còn ngày nay nó được vận hành tự động mà không cần người gác.
 
Tàu chạy về hướng Bắc. Bên tay phải là đảo Cushing. Du khách không được lên đảo vì đảo này có 45 căn nhà của tư nhân. Ðây là nhà nghỉ mùa Hè của các đại gia. Từ tàu nhìn vào các căn biệt thự thấy nơi đó vô cùng đẹp và thơ mộng vì ở giữa một nơi yên tĩnh, có biển, có rừng cây xanh bóng mát. Sau đó, tàu quay lại theo hướng Ðông Nam. Bên phải chúng tôi là đảo Peak, một đảo khá lớn ở phía Ðông Portland. Người hướng dẫn cho biết đảo này có nhiều cựu chiến binh từ thời Ðệ nhị thế chiến về ở. Nhà cửa dọc biển cũng rất xinh đẹp. Phong cảnh cũng vậy. Ở đó là những bờ biển có nhiều đá chứ không phải là bãi cát. Lúc này có một chiếc phà đang chạy về đảo Peak. Hàng ngày có rất nhiều chuyến phà như vậy để người dân đảo Peak ra vào đất liền. Du khách theo các phà này ra thăm đảo cũng nhiều. Ra tới đảo họ sẽ thuê xe đạp để đạp lòng vòng ngắm cảnh. Khi tàu gần trở về bến cũ, chúng tôi có thể thấy rõ Portland Observator - ngọn tháp cao nằm trên đồi mà ngày xưa từ đó người canh giữ sẽ biết khi nào có tàu vào cảng. Tháp xây năm 1807, có 7 tầng làm bằng gạch đỏ. Phòng quan sát trên đỉnh tháp màu trắng. Ở đó có đặt ống nhòm để nhìn ra biển xa tới 48km.
Nơi người Mỹ sống chậm
 
 
Dù là thành phố lớn nhất bang Maine, Portland lại có vẻ bề ngoài khá mơ màng và nhịp sống dường như cũng chậm rãi như một thành phố nghỉ dưỡng. Có lẽ vì không khí nơi đây hết sức trong lành mát dịu, đi đâu cũng thấy những khu nhà cổ nằm trên đồi được bao bọc bởi hàng cây phong lâu đời. Đường sá uốn lượn với những con dốc thơ mộng thường vắng xe qua lại.
Maine là bang lớn nhất và nằm xa nhất về phía Bắc của vùng New England (vùng Đông Bắc nước Mỹ). Đây là tiểu bang có rất nhiều thành phố, thị trấn được đặt theo tên các thành phố lớn như Roma, Moskva, Madrid, Paris, Vienna, Stockholm… Các thành phố của bang đều ít dân và khá “lặng lẽ” so với các thành phố lớn nước Mỹ, ngay cả thủ phủ Portland cũng chỉ có hơn 60 ngàn dân. Nhờ vị trí nằm ở cửa sông Fore chảy ra vịnh Casco, Portland từng là hải cảng quan trọng nhất Hoa Kỳ vì nằm gần châu Âu nhất. Xung quanh khu vực hải cảng Portland có nhiều hải đăng. Muốn đi xem hải đăng ở đây du khách có thể tự thuê xe lái hoặc mua tour đường bộ và đường thủy. Chúng tôi đến Portland vào lúc chập choạng tối nhưng vẫn muốn ngắm hải đăng nên lái xe đi luôn. Đường đến ngọn hải đăng khá tối và vắng vẻ, có cảm giác như lạc vào rừng, tuy hai bên đường có những ngôi biệt thự rất đẹp nhưng vẫn có cảm giác hoang vắng. Chỉ thỉnh thoảng mới có vài ngôi nhà có ánh đèn le lói bên trong. Đến nơi thì cổng vào khu vực hải đăng đã đóng nên đành quay lại trung tâm thành phố. Ngày hôm sau quay lại đường cũ thì thấy hai bên quả toàn là biệt thự rất lớn nằm giữa những khu vườn được chăm sóc kỹ càng nhưng phần lớn chỉ có người ở trong mấy tháng Hè.
 
Nơi đây được mệnh danh là nhà nghỉ của các đại gia.
Được hình thành năm 1623, thời đó người dân Portland chủ yếu sống bằng ngư nghiệp. Những năm cuối thế kỷ XX, Portland đã được chỉnh trang nhiều và thành một thành phố lớn trong đó ngành du lịch chiếm vị trí quan trọng. Khu Old Port (cảng cũ), khu Art District và các hải đăng dọc bờ biển thu hút khá đông du khách khắp nơi, mà nổi tiếng nhất là ngọn Portland Head Light được xây cất năm 1787 bằng đá, hình lăng trụ, dưới to, trên nhỏ dần. Sau khi hoàn tất năm 1791, hải đăng cao 24 mét (31 mét so với mặt nước) nằm trên một mũi đá. Với công suất 200.000 nến, ánh đèn có thể được trông thấy từ ngoài biển xa 24 dặm. Phong cảnh ở đây cũng rất đẹp với bờ đá, với ngọn hải đăng màu trắng và những căn nhà lân cận với ngói đỏ nổi bật trên nền trời xanh. Sóng biển lại đánh ầm ầm vào vách đá trông thật hùng vĩ và thoáng đãng… Gần trưa, chúng tôi quyết định thưởng thức một món đặc sản của nơi đây. Đó là loại tôm hùm rất to, tươi ngon và rẻ. Ngoài ra còn món soup New England Clam Chowder nổi tiếng nước Mỹ, trong tiết trời lành lạnh ăn vào thấy ấm cả người. Soup này gồm khoai tây nấu với sò biển cùng với hành tây và các gia vị khác. Điều đặc biệt là người ta dùng nước luộc tôm hùm làm nước dùng do đó soup có vị béo và thơm rất hấp dẫn. Nấu xong, đầu bếp lấy ổ bánh mì nóng giòn, cắt đầu trên, lấy ruột ra làm thành cái tô nhỏ và đổ soup vào.
 
Portland mơ màng và chậm rãi
Thành phố Portland cảng thơ mộng giữa đất Mỹ quay cuồng chóng mặt, chẳng trách rất nhiều người giàu có chịu bỏ ra một vài triệu đô để sở hữu một ngôi biệt thự ở đây và mỗi năm chỉ ở vài tuần mùa Hè. Âu cũng là một phong cách hưởng thụ hết sức "vương giả" tạo nên đặc thù lối sống của Portland.
C.M.T.G (Depplus.vn/MASK) 

Bạn đã sẵn sàng 'chu du' khắp Trung Hoa?

Depplus.vn -
 Trung Quốc được coi là đất nước đáng chú ý điển hình của phương Đông vào dịp Tết nguyên đán, chính bởi sự rộng lớn của lãnh thổ và sự hấp dẫn của bề dày văn hóa. Do vậy, rất nhiều khách du lịch đã lựa chọn khám phá đất nước này vào mùa xuân. Còn bạn thì sao?
 
Trước hết phải nói rằng, Trung Quốc quá rộng lớn với đủ các thứ ngôn ngữ và tiếng bản địa khác nhau. Đôi khi chính người trong nước cũng rất lúng túng để giao tiếp. Khi rời căn nhà của mình ở Thượng Hải để đi 'chu du' khắp nước, tôi đã lượm nhặt được rất nhiều kinh nghiệm - cả từ bản thân và lời góp ý của những người xung quanh - khiến cho cuộc đi 'on the road' của tôi dễ dàng hơn và đầy bổ ích. Có lẽ tôi nên chia sẻ cùng các bạn một vài điều sau, nếu ai đó có ý định giống mình.
1. Gọi thêm giường đôi
Khách sạn ở Trung Quốc sẵn sàng bổ sung cho bạn giường đôi trong trường hợp bạn đi cùng gia đình có trẻ nhỏ hoặc một nhóm bạn mà không muốn phải thuê thêm phòng. Thay vì việc phải thuê những 2 phòng, một gia đình 4 người có thể thuê 1 phòng đôi có 2 giường đôi. Điều này thực tế giúp cho bạn tiết kiệm rất nhiều tiền.
2. Không phải các vùng đều vui vẻ khi nhận mọi loại tiền
Người dân phía Bắc Trung Quốc đã rất quen sống với việc tiết kiệm bằng 'bỏ heo'. Vì thế họ thích những tiếng leng keng của tiền xu, và chấp nhận thanh toán bằng tiền xu rất dễ dàng. Nếu bạn nhăn nhó khi người lái taxi thối lại bạn 5 đồng xu thay vì 1 tờ nhân dân tệ, điều đó như một kiểu xúc phạm vậy.
 
Ngược lại, phía Tây Trung Quốc, các cửa hàng, các khu dịch vụ chỉ thích tiền giấy, cho dù mệnh giá có nhỏ như thế nào.
3. Chọn loại từ điển và ngôn ngữ phổ thông nhất
Pleco là ứng dụng từ điển tiếng Trung phổ thông và dễ sử dụng nhất nếu bạn tới đây. Những ứng dụng này về cơ bản thì miễn phí. Tuy nhiên nếu bạn muốn có thêm tính năng nhận dạng ký tự quang học (tương thích với iPhone 4 trở lên) thì giá của nó là 14.95 đô Mỹ. Chĩa điện thoại vào một hóa đơn tiếng Trung Quốc và nhận ngay được một bản dịch nhanh.
4. Tùy biến món đồ của mình
 
Tôi đang nói đến những món đồ mỹ nghệ được làm bằng tay và hoàn toàn theo yêu cầu của khách: từ đôi boot, bộ ga trải gường, tủ gỗ sồi, hay cái áo lụa. Trung Quốc là mảnh đất của "sự có thể". Bạn cứ việc lên ý tưởng, một nghệ nhân nào đó sẽ có thể thực hiện được nó. Đôi khi từ lúc nhận ý tưởng thiết kế cho đến khi xuất xưởng, sản phẩm chỉ tốn 1 tuần làm việc, và nó sẽ nhanh chóng có mặt ở nhiều nơi khác nữa.
5. Sử dụng các ấn phẩm hướng dẫn du lịch
China Little T(r)ips là tên một ấn phẩm như vậy. Nó gồm một loạt các hướng dẫn cho những ai muốn ra khỏi những con đường mòn khi đi du lịch Trung Quốc mà không biết phải làm sao. Khi bạn đến một số vùng như Mông Cổ, Cam Túc, Tứ Xuyên, nó còn có hành trình chi tiết, bản đồ và loại ngôn ngữ cụ thể cho từng giai đoạn của chuyến đi.
6. Gọi cơm đúng cách
Nếu muốn có thêm cơm, bạn phải gọi to lên. Cơm rất hiếm khi được phục vụ trong một bữa ăn tại nhà hàng Trung Quốc, nó được coi là một cách rẻ tiền để lấp đầy đạ dày ở cuối bữa nếu cần thiết.

Bất cứ ai muốn gọi thêm cơm cho bữa ăn của mình, hãy hô một cách rõ ràng về phía người phục vụ, bằng cách nói: mifan (gạo) mashang (ngay).

7. Nhớ mang giấy đi vệ sinh

Giấy vệ sinh rất ít khi có mặt trong các nhà vệ sinh công cộng ở Trung Quốc. Bạn đành phải tự túc thôi.
8. Dự phòng cho bữa sáng
Ngoài các thành phố lớn hay những khách sạn có thương hiệu, đa phần bữa sáng tại những khu dịch vụ ăn nghỉ sẽ phục vụ theo thói quen ẩm thực của địa phương. Sẽ không vấn đề gì nếu mọi người đều thích cháo và dưa chua, nhưng là rào cản thậm tệ nếu ai đó kén ăn hoặc đoàn có trẻ nhỏ. Nên chuẩn bị sẵn những gói ngũ cốc hoặc vài hộp sữa nhỏ cho họ để đảm bảo mọi người đều được bắt đầu ngày  mới bằng một bữa sáng dễ chịu.
9. Đừng lo lắng, ở đây an toàn mà
Trung Quốc không đáng sợ như nhiều sách hướng dẫn mà bạn vẫn đọc. Thật thế, giao thông tuy hơi hỗn loạn và không khí đáng ra phải tốt hơn, nhưng Trung Quốc là một trong những nước an toàn nhất thế giới cho du khách nữ, khách du lịch một mình và gia đình.
10. Cho đi và nhận về sự hài lòng tức thì

Những khách thăm thú vùng nông thôn Trung Quốc thường muốn để lại cho người dân địa phương mà họ từng gặp một món quà nhỏ nhưng không chắc chắn cái gì có thể thích hợp. Câu trả lời là một bức chân dung gửi ngay lập tức trên một máy ảnh Polaroid sẽ được đánh giá cao. Máy ảnh Polaroid Fujifilm Instax Mini 7 bán lẻ trong các cửa hàng điện tử có giá khoảng 62 đô Mỹ nhé.
11. Hãy tự tin 'thâm nhập' để khám phá
 
Nhiều người quen với nỗi sợ hãi khi đi lịch đó là ngại ra khỏi những con đường lớn để vào các ngõ ngách. Nhưng đó không phải cách để được nhìn thấy mọi thứ tại Trung Quốc. Cuộc sống thực sự hấp dẫn và quyến rũ hơn cả lại chính thuộc về những ngõ hẻm của thành phố.
12. Đừng để bị ngợp bởi âm lượng của tiếng nói
Người Trung Quốc nói chuyện rất to và nhiệt tình vào mọi thời điểm, nó có thể gây cho bạn nhầm tưởng mình đang bị...quát.
Lắng nghe một cuộc thảo luận sôi nổi giữa bạn tôi và một tài xế taxi ở Thượng Hải, tôi tưởng họ sắp "uýnh nhau" đến nơi. Nhưng không, họ chỉ kháo nhau về sự tàn phá của trận động đất Tứ Xuyên vừa qua.
13. Nếu cần sự giúp đỡ, hãy hỏi một học sinh Trung học.
Tiếng Hoa có nhiều phương ngữ và các biến thể ở mỗi vùng miền, điều đó gây khó khăn khi truyền tải thông tin qua giao tiếp, ngay cả với dân bản địa. Tuy vậy, những người dưới 25 tuổi nhiều khả năng có thể nói tốt cả tiếng Quan Thoại và tiếng Anh. Những sinh viên học tiếng Anh qua giáo trình trong 1 năm và có cơ hội tiếp xúc với giáo viên bản ngữ thường có phản xạ tốt và hiểu rõ câu hỏi.
14. Thực hiện một kết nối quê hương

Tìm hiểu cách phát âm trong tiếng Trung của tên những địa điểm nổi tiếng ở đất nước bạn, nó khiến bạn nhận được sự rạng rỡ ngay của những người địa phương, từ tài xế xe taxi, bồi bàn và hay đơn giản là một người đàn ông trên đường phố.

Ví dụ như là: Tháp Eiffel là "ai tie fei'er ta," Statue of Liberty là "zi bạn nu shen xiang" và Great Barrier Reef là "da bao jiao."
15. Củng cố sức khỏe thế nào?
 
Phòng khám Đông Y Trung Hoa, đó là cụm từ giải mã cho câu hỏi. Người Trung Hoa cho rằng việc phòng bệnh cũng quan trọng như chữa trị. Quan điểm đó thấm vào cuộc sống hàng ngày, và được người dân trao toàn quyền tin tưởng vào các thầy thuốc Đông Y.  Nếu có vấn đề về sức khỏe hoặc muốn củng có hơn để chuyến đi đầy sung sức, bạn có thể tìm đến bệnh viện Long Hoa (liên kết với Đại học Y Thượng Hải) - một những bệnh viện Đông Y hàng đầu cả nước.
16. Nghệ thuật kiểu bất thường
Nghệ thuật trưng bày: một bức tường bao gồm hơn 6.000 ngăn kéo chẳng hạn.
Một số khách sạn boutique là nơi đem lại những trải nghiệm nghệ thuật thú vị, như Opposite House Hotel ở khu vực Sanlitun của Bắc Kinh. Họ có cách bài trí độc đáo và khác lạ cho mỗi cuộc triển lãm của mình từ những bước chân đầu tiên ngoài tiền sảnh, khó tìm thấy được ở những triểm lãm khác.
 
Vì thế rất nhiều các nghệ sỹ khắp nơi đã chọn Bắc Kinh để sinh sống và hoạt động nghệ thuật.
17. Cho bọn trẻ đi cùng mà không sợ hãi
Chấp nhận sẽ vất vả khi phải quản lý trẻ nhỏ, nhưng sẽ không đáng tiếc đâu nếu chúng được tham gia vào chuyến đi khám phá một số điểm.
Tam Sơn (San Shan) đảo phía tây bắc của Thượng Hải là một nơi lý tưởng để mạo hiểm đi từ thành phố lớn vào những ngày cuối tuần với gia đình.
18. Học cách uống trà
 
Trà là món uống truyền thống và gắn liền với đời sống của người dân Trung Hoa. Họ sở hữu một nền văn hóa trà đạo vô cùng nổi tiếng. Chẳng có lý gì bạn không thử. Laoximen Tea Plaza sở hữu chuỗi cửa hàng đặc sản trà tại Thượng Hải. Bạn có theer ngồi hàng giờ tại quán trà Thanh Quan để nhâm nhi thưởng thức và nghe chủ quán giải thích về các ích lợi của từng loại trà đối với sức khỏe: có thể do chất đất, khí hậu hay phương thức sao/hãm...
19. Để có những tấm ảnh đẹp
 
Thì phải đầu tư thiết bị tốt, bộ lọc phân cực và một cái túi bảo vệ máy "xịn". Vì sao ư? Bao bì kín để bảo vệ máy vì Trung Quốc rất bụi bặm và có môi trường không tốt đối với thiết bị, còn bộ lọc phân cực là để có thể "nhặt được các tia sáng và màu sắc" của thành phố trong lớp bụi sương dày đặc cả ngày.
C.M.T.G (Depplus.vn/MASK)

Du lịch "xuất ngoại" chỉ với 50$ mỗi ngày

Depplus.vn -
Khó tin đấy, nhưng quả thực với 50$ (cỡ 1 triệu VNĐ) chi phí cho một ngày, có nhiều cơ hội cho bạn thăm thú khám phá những quốc gia xinh đẹp dưới đây mà không phải hối tiếc.
Campuchia
Trong số những nước Đông Nam Á, Campuchia là một trong những quốc gia du lịch tiết kiệm nhất. Mọi thứ ở đây, không phải rẻ mà là cực kì rẻ! Bạn sẽ có một căn phòng riêng, được trang bị máy lạnh chỉ với 20$. Thức ăn địa phương thì khoảng 2 $ còn thức ăn phương tây thì 7 $.
 
Campuchia là một đất nước du lịch với chi phí rẻ và nếu như bạn có chi tiêu gần 50 $/ngày thì bạn đang rất là hào phóng đấy!
Indonesia (nhất là đảo Bali)
Đảo Bali mà rẻ thì nghe có vẻ kì lạ, nhưng thật sự là không chỉ bạn được thư giãn mà chiếc ví của bạn cũng không phải lo lắng gì. Ở phía Nam luôn đầy ắp khách du lịch và những khu nghĩ dưỡng cao cấp. Tuy nhiên, khi bạn thoát ra khỏi những nơi đó, bạn sẽ được thưởng thức một hòn đảo tuyệt đẹp với những căn phòng có mức giá vừa túi tiền từ 15 - 20$/đêm.
Những thức ăn địa phương không hề mắc, chỉ với 2 $. Ngoài ra, bạn sẽ được thưởng ngoạn những cánh đồng ruộng bậc thang đẹp tuyệt, những bãi biển với bờ cát trắng, núi lửa, chợ, rừng cây, và nhiều điều tuyệt vời khác. 
Trung Quốc
 
Nơi đây vẫn là điểm đến vừa túi tiền của du khách, đặc biệt là ở những thành phố nhỏ và vùng ngoại ô. Giá thuê phòng không quá 20$, thức ăn khoảng từ 2 - 5 $. Những người đi du lịch ở Trung Quốc luôn không ngớt lời khen ngợi rằng con người nơi đây rất thân thiện, thức ăn ngon. Đây là một đất nước không ngừng thay đổi liên tục và giá tham quan những ngọn núi đẹp tuyệt, những bãi biển và những thung lũng đều ở mức có thể chấp nhận được. 
Ấn Độ
 
Ấn Độ luôn là một nước với mức giá rẻ, 1$ đã từng bằng 39 rupees. Và bây giờ, 1$ đã có giá trị bằng 60 rupees. Thậm chí, nếu bạn không phung phí về chỗ ở và thức ăn, bạn sẽ khó mà tiêu nhiều hơn $50 mỗi ngày, trừ khi bạn đặt khu nghỉ dưỡng 5 sao. Chuyến bay đến Ấn Độ là đắt tiền nhất, nhưng một khi bạn đang ở đó, tất cả mọi thứ là một món hời. 
Fiji
 
Chúng ta nghĩ rằng đi du lịch ở Fiji thì khá là đắt đỏ nhưng trong thực tế, nơi đây là điểm đến khá hấp dẫn đối với nhiều du khách vì Fiji có giá khá rẻ. Ngoài những khu nghĩ dưỡng với giá 1000$/đêm, nhưng cũng có những ký túc xá, nhà tập thể với mức giá là 25$. Phương tiện đi lại xung quanh đảo không hề mắc và đi dạo quanh biển thì hoàn toàn miễn phí. Việc phung phí ở đây thì rất dễ dàng, nhưng bạn cũng có thể tiết kiệm tiền bằng cách tận hưởng những bãi biển hoang sơ và gặp gỡ những người dân thân thiện. Hãy đừng quên nói "Bula!" (có nghĩa là "Xin chào") ở Fiji.
Bồ Đào Nha
 
Tuy là một nước thuộc khu vực Châu Âu nhưng Bồ Đào Nha lại có chi phí du lịch khá rẻ. Tại nơi đây, bạn sẽ tìm thấy được những bãi biển tuyệt đẹp, cánh đồng rượu nho, những vách đá lộng lẫy, các thành phố nổi tiếng trong lịch sử... tất cả đều ở mức giá phải chăng. Hơn nữa, người dân địa phương cực kỳ thân mật, họ phục vụ bạn những món ngon, đặc biệt là hải sản với giá rẻ bất ngờ. Thật ngạc nhiên khi khá ít người nói về nơi đây dù nó quá tuyệt vời cho việc du lịch.
Hy Lạp
Ngay cả trước khi Hy Lạp phá sản, nước này đã từng là một nơi du lịch giá rẻ của Châu Âu. Những cái bánh Gyro khoảng 3 $ hoặc bạn có thể ăn tối với một miếng thịt cừu khổng lồ cũng chỉ với 10$ và không khó khăn để tìm một phòng nghỉ đơn với mức giá dưới 30 $.
 
Một đêm đắt đỏ ở Hy Lạp khoảng 55$ là vừa đẹp. Khi bạn đến đây, hãy tận hưởng những cảnh đẹp lịch sử, giúp tăng trưởng kinh tế địa phương và tiết kiệm tiền cho bản thân. 
Pê-ru
Đến với Pê-ru, bạn có thể đi thuyền qua Amazon, tham quan các sa mạc, biển cát trắng của Mancduora và khám phá các tàn tích của Inca như Moray và Choquequirao. Thức ăn hiếm khi vượt quá 5$, những nhà nghỉ ở đây tầm khoảng 25 $.
 
Bạn có thể đi bất cứ nơi đâu trên đất nước này với giá không quá 30$. Đừng bỏ qua một trong những quốc gia vui nhất, tuyệt vời nhất, và rẻ nhất của vùng Nam Mỹ.
C.M.T.G (Depplus.vn/MASK)

Đừng đến Pattaya chỉ vì sex show!

Depplus.vn -
Pattaya có nhiều hơn thế nữa nếu bạn nghĩ rằng nó chỉ nối tiếng vì những sex show nóng bỏng. Pattaya cách thủ đô Bangok khoảng 165 cây số về phía đông nam, thuộc tỉnh Chon Buri; là một thành phố biển vô cùng xinh đẹp, nơi lý tưởng để thư giãn, thỏa sức hòa mình với thiên nhiên, cùng với những môn thể thao dưới nước sôi động và những món ăn hải sản tuyệt ngon. Có rất nhiều xe bus từ Bangkok đến Pattaya và bạn chỉ cần mất khoảng hai giờ đồng hồ để đến với thành phố.
Thành phố "ma quỷ" 
Nổi tiếng bởi nhiều tên gọi: thành phố về đêm, "thành phố ma quỷ".. Pattaya rất ít các hoạt động diễn ra ban ngày. Suốt cả ngày, cả thành phố dường như say ngủ. Các cửa hiệu đóng cửa, quán xá im lìm, người đi lại thưa thớt. Nhưng vào lúc ánh chiều vừa tắt, đèn đường vừa ửng sáng, cả thành phố mới bừng tình giấc. Cũng giống như Bangkok nhưng còn “táo bạo” hơn, Pattaya về đêm hoạt động sôi nổi, náo nhiệt. Hàng trăm, hàng ngàn bar rượu, quán ăn, rạp hát bừng lên ánh điện và người bắt đầu một “ngày” của họ.
 
Còn cái tên gọi Pattaya là thành phố “du lịch sex” vì ở đây, hoạt động sex được công khai rộng rãi dành cho mọi người từ đủ 18 tuổi trở lên. Pattaya có những chương trình biểu diễn cực kỳ “mát mẻ” và đặc biệt chỉ dành cho khách du lịch, những show thoát y của các vũ công phương Tây, vũ công Thái,… chỉ có thể tìm thấy tại Pattaya. Ở Thái Lan, có ba khu vực được chính phủ “thả cửa” cho phép kinh doanh các loại hình ăn chơi thoải mái để phục vụ du khách là Phuket, Chiang Mai và Pattaya. Đặc biệt tại Pattaya có hẳn một khu phố được gọi là Boyz Town, dành cho những anh chàng đồng tính cần tìm bạn tình hay những người phụ nữ đứng tuổi tìm thú vui trong cuộc sống.
Những mỹ nhân chuyển giới 
Đến Pattaya, không ai là không biết đến show diễn của những người chuyển giới gồm có hai chương trình biễu diễn là Alcazar show và Tiffany show đều nằm trên đường Pattaya Road mà khách du lịch Việt Nam thường gọi nôm na là "show pê-đê". Tại đây, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên khi thấy những người nam đã được chuyển giới, “cắt gọt” để trở thành phụ nữ đang diễn những bài hát hay múa trên sân khấu. Toàn bộ những ca sĩ, vũ công trình diễn là nam giới đã qua phẫu thuật thẩm mỹ chuyển giới 100%, nhìn họ bề ngoài sẽ không khác gì một người con gái vừa thùy mỵ vừa gợi cảm với vóc người và khuôn mặt xinh đẹp, duyên dáng. Họ "trình diễn" các bài hát bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau như Trung Quốc, Thái Lan, Hàn Quốc, Việt Nam,… với phong cách chuyên nghiệp và động tác cực kỳ điêu luyện.
Lặn biển ngắn san hô
Bạn hãy thử đi bộ ra bãi biển, lên một chiếc ca-nô cao tốc gắn hai động cơ chạy ra hòn đảo san hô (coral island) gọi là đảo Koh Larn nằm cách bờ khoảng 7,5 km, một hòn đảo nhiệt đới với nhiều bãi biển đẹp hấp dẫn. Chiếc ca-nô chạy một tí rồi cập sát mạn một chiếc xà lan nằm cách bờ không xa để  đăng ký bảo hiểm du lịch biển. Thời gian ghé vào đây không lâu nhưng cũng đủ cho người Thái tranh thủ "rút" tiền ra khỏi ví du khách.
Biển đảo Koh Larn màu nước ở đây rất xanh trong, cát biển trắng mịn, và những trò chơi dưới nước thì giá cả vừa phải. Trong lúc chờ đợi trên xà lan, bạn có thể mua vé cho một lần nhảy dù trên biển. Đó là trò chơi không còn mới lạ gì với du khách Việt Nam cũng như quốc tế, nhưng cách chơi ở đây có phần hơi khác, táo bạo hơn so với ở bãi biển Nha Trang (Việt Nam). Đó là bạn sẽ “cất cánh” ngay trên sà lan; bạn sẽ phải chạy thật nhanh để lấy đà khi ca-nô kéo bạn đi, giống như máy bay cất cánh trên hàng không mẫu hạm vậy. Nếu không, bạn sẽ bị rơi xuống biển (khá đau đấy vì khoảng cách mặt sàn xà lan khá cao so với mặt nước biển) và bị kéo một đoạn trên mặt biển trước khi bay bổng lên cao nhờ chiếc dù. Nghe có vẻ đầy nguy hiểm nhưng thực tế lại rất vui, cảm giác được bay bổng trên không trung, ngắm nhìn Pattaya và các đảo xung quanh từ trên cao, phần nào trông rất giống Hồng Kông! Hoặc thuê jetsi để lái đi trên biển nếu thích. Nếu lười, có thể thuê một chiếc phao tuyệt đẹp để nằm thư giãn thả lỏng trên biển, ngắm trời mây.
 
Bãi biển xanh và cát mịn, nhiều người thích lái jetski có thể thuê dễ dàng ở các bãi biển.
 
 Những chiếc phao tông màu nhiệt đới làm cho bờ biển rất sinh động, rực rỡ.
Lên đảo san hô, hãy thử tham gia dịch vụ lặn biển. Lặn biển ở đây cũng khác so với ở Nha Trang, bạn không cần tập lặn từ trước và cũng không cần biết bơi. Ở đây, khi lặn, họ sẽ úp lên đầu bạn một chiếc mũ rất lớn làm bằng kim loại, phía trước là mặt kính, phía sau có gắn một ống tiếp oxy được bơm thẳng từ trên tàu xuống, vì thế bạn vẫn ung dung đi bộ dưới đáy biển, ngắm nhìn các đàn cá bơi lội tung tăng xung quanh và có thể tự tay mình cho cá ăn nữa. Sẽ có những thợ lặn đi cùng bạn để hướng dẫn cho bạn cách cho cá ăn, rồi cho bạn được tận tay sờ những rạn san hô đủ màu sắc hay liều mình chạm thử tay vào mấy con nhím biển.
Lặn biển 
Khi đói bụng, bạn có thể đến những quán hải sản dọc bờ biển, tìm những món ăn thích hợp cho mình. Món ăn phổ biến ở đây là hải sản nướng. Tôm tươi, sò ốc còn tươi, nướng chín thơm lừng trên bếp than, chén nước chấm đậm đà, càng làm cho chuyến đi biển thêm thú vị.
Bạn cũng có thể thong dong dạo chơi những con đường ven biển với nhiều dịch vụ rất thú vị: Xăm mình giả (hình xăm có thể phai đi sau một thời gian ngắn), thắt bím tóc kiểu nhiệt đới, hay có thể mua về những món đồ lưu niệm dễ thương.
Thăm những chú heo con được nuôi bởi... cọp cái
Trở lại đất liền, đừng quên ghé chân thăm vườn hoa phong lan Nong Nooch, cách Pattaya khoảng 20 cây số, còn được biết đến là khu “Garden and Resort” vào hàng lớn nhất của châu Á. Nong Nooch có diện tích khoảng 240 hecta, có hơn 20.000 loài cây nhiệt đới.
 
Bình gốm khổng lồ được sắp đặt khắp vườn kiểng Nong Nooch như
 những điểm nhấn về màu sắc ấm áp và phá cách hình thể mang tính sáng tạo.  
Sản phẩm gốm xuất hiện khắp nơi tại đây, nó được bố trí rất hài hòa, tự nhiên. Không phải chỉ các chậu cảnh lớn, nhỏ mà ngay cả cổng chào cũng được làm từ đất nung. Nơi đây sưu tầm rất nhiều loài hoa lan từ hơn 50 quốc gia khác nhau, những giò lan được bàn tay của những nghệ nhân chăm sóc, cắt tỉa công phu, cầu kỳ; cùng với nhiều loài cây quý hiếm được uốn nắn thành hình hài các con thú, người, ấm trà…vừa  lạ mắt vừa mang vẻ cổ quái.
Nong Nooch như một tấm thổ cẩm tuyệt mỹ 
Tại Nong Nooch cũng diễn ra hững màn trình diễn hết sức thú vị như xiếc voi, múa truyền thống Thái Lan, boxing theo kiểu Thái Lan… Đặc biệt hơn hết là những chú cọp con nuôi ở đây được cho bú sữa trực tiếp từ những con heo mẹ; ngược lại những chú heo con thì được “mẹ cọp” cho bú sữa hàng ngày. Những chú cọp được bú sữa heo thì sẽ mau lớn, có sức đề kháng mạnh hơn và đặc biệt là bản tính hung hăng của chúng sẽ giảm đi rất nhiều; chúng sẽ trở nên hiền hơn và sống hòa đồng chung với đàn heo. Người ta nuôi cọp khá nhiều với mục đích chính là để lấy da, xương và một số bộ phận khác để làm thuốc và trang phục với giá thành rất đắt.
Cọp mẹ nuôi heo con 
 
Cọp con bú heo mẹ 
Pattaya đâu chỉ có sex show, nơi đây là một địa điểm nghỉ dưỡng thú vị, một vùng xanh nắng gió chan hòa, có thể đem đến cho mỗi người cảm giác sảng khoái, thư giãn và dễ chịu khó quên.
C.M.T.G (Depplus.vn/MASK)